Bà mẹ một mắt và người con có đảng
Uyển Thi (Danlambao)


Anh có đảng kể: Tôi chưa bao giờ yêu mẹ tôi cả?! thậm chí nếu không muốn nói là căm thù và ghét mẹ tôi nữa, bởi bà chỉ có một mắt. Tôi nhớ như in hồi c̣n đi học cấp 1, trong lúc nô đùa với bạn bè trong lớp, tôi bị té và ngất xỉu dưới sân trường, thế là nhà trường cho mời phụ huynh lên để đưa về. Vài hôm sau tôi đă khỏi đi học trở lại khi vừa đến trường bạn bè thấy tôi liền cười nhạo và chọc ghẹo, ê thằng con bà một mắt lên ḱa và liên tục chế nhạo, Tôi chỉ biết cắm cổ chạy vào lớp khóc nức nở không dám nh́n mặt ai nữa.

Chiều hôm đó khi mẹ tôi đi làm về, vừa bỏ đôi quang gánh xuống tôi liền nhẩy vô chửi xối xả vào mặt bà ta, đấy thấy chưa tôi đă bảo đừng bao giờ lên trường tôi sao lại c̣n lên? để bây giờ chúng bạn nó không chơi với tôi nữa! và chúng c̣n chọc ghẹo tôi là con bà một mắt, tại bà mà tôi không c̣n dám gặp ai, thôi mai tôi sẽ nghỉ học để bà được vui. Và tôi chạy vào giường khóc lóc.

Mẹ tôi không nói ǵ khi tôi đang tức giận, bà đi xuống bếp nấu cơm và nấu canh xơ mít, bỏ mặc những lời tŕ triết, đay nghiến mà tôi dành cho bà. Tối đó mẹ tôi đến bên giường tôi nói - con à, mẹ không cố t́nh lên trường con, nhưng do nhà trường nói con bị ốm nặng lắm nên mẹ phải lên, thôi đi tắm rửa rồi ăn cơm nước ấm mẹ đă pha cả rồi, mẹ xin hứa từ ngày mai nếu con có xảy ra bất cứ chuyện ǵ, mẹ sẽ không bao giờ xuất hiện trước đám đông để nhận là mẹ của con nữa... Nhưng để trả thù bởi bà mà ḿnh bị trêu chọc nên tôi quyết định không ăn cơm và bỏ học.

Hai ba ngày sau mẹ tôi không đi làm, lúc nào bà cũng đi theo năn nỉ tôi, do không chịu đựng được sự làm phiền của bà nên tôi quyết đi học để lấy cớ tránh mặt bà, với một điều kiện nếu từ nay về sau bà mà xuất hiện trước đám đông mà nhận là mẹ tôi nữa tôi sẽ một đi không trở lại.

Anh có đảng kể tiếp - do tôi không c̣n bạn bè nên tôi lấy sách bút làm bạn, tôi lao vào học như một thằng điên và được nhà trường cấp giấy khen mười hai năm liền. Rồi ngày vui cũng đến, tôi thi đậu đại học đạt điểm thủ khoa khối D môn quản trị kinh doanh niên học 1987. Ngày lễ khai giảng đại học khi mọi người đều có gia đ́nh đến chúc mừng, c̣n riêng tôi th́ không. Ba mẹ cái Loan mới hỏi tôi - ủa sao con chỉ có một ḿnh, tôi trả lời dạ tại cháu là đứa mồ côi và lẫm lũi bỏ đi.

Như thể thương hại, ba của Loan mời tôi cùng Loan con gái ông đi dùng bữa tại một nhà hàng sang trọng ở Sài G̣n. Trong buổi tiệc ông liên tục hỏi về thành tích học tập và thân thế của tôi. Sau khi biết tôi là đứa trẻ mồ côi quê miền trung, ông ngỏ ư cho tôi trọ với điều kiện phải dậy kèm con gái ông suốt 5 năm đại học. Như thể chết đuối gặp phao, tôi nhận lời.

Khi biết ba mẹ Loan là cán bộ cấp cao tôi cố gắng lấy ḷng ông và nhờ ông giới thiệu để tham gia vào đảng để tiến thân, khi trở thành đảng viên tôi cố cưa đổ cô bạn học là Loan nhưng không thành, bởi ba mẹ Loan chê tôi nghèo. Để không bị mang tiếng là nghèo, tôi lao đầu vào kiếm tiền bằng đủ mọi cách đè đầu cưỡi cổ dân đen với mọi h́nh thức buôn lậu hàng Tàu, hàng đen, trắng là dễ kiếm tiền nhất, chỉ sau ba năm tôi đă thành công vang dội và trở thành một thiếu gia nơi đất Sài thành.

Khi công việc hái ra tiền tôi được bố mẹ Loan đồng ư và chúng tôi tổ chức lễ cưới, mua nhà sống với nhau hạnh phúc. Thời gian trôi qua thật mau, khi đang ngồi uống cafe nơi hiên trước nhà, tôi thấy mấy đứa con tôi hốt hoảng chạy vào nhà và gọi một cách sợ hăi - Ba ơi cứu chúng con! Tôi vội chạy ra th́ thấy mẹ tôi tay cầm giỏ trái cây đi vào, tôi sợ bà sẽ khai hết bí mật của tôi cho nhà vợ nên khi vừa thấy bà tôi liền quát: Này bà kia đi đâu đây sao bà dám bước vào đây? bà hăy đi ra để gia đ́nh tôi được yên, hăy biến khỏi đây ngay lập tức, bà đừng phá vỡ hạnh phúc gia đ́nh tôi, bà có thấy rằng con tôi sợ bà như thế nào không?!

Mẹ tôi run rẩy, lắp bắp nói không nên lời - tôi ở quê mới lên, đi t́m nhà thằng con nó lưu lạc ở Sài G̣n mười mấy năm rồi, nay tôi tới đây hỏi thăm nếu anh biết th́ trả lời? c̣n không th́ thôi tôi đi, và vứt lại giỏ trái cây mà tôi rất ưa thích rồi bỏ đi.

Anh kể tiếp:

Thời gian trôi đi quá mau, một hôm tôi đi công tác miền trung tiện ghé ngang qua trường học cũ nơi đă học những bài học đầu tiên, tiện thể dự lễ 20/11 hàng năm tôi đều gửi tiền để ủng hộ thầy cô nơi đây có ngày hiến chương vui vẻ, khi đọc lời phát biểu và liên hoan xong, tôi ghé lại căn nhà xưa để t́m lại mẹ th́ được tin bà đă chết cách đây một năm. Người hàng xóm chỉ tôi ngôi mộ chôn bà, và đưa tôi ch́a khóa căn nhà với cái hộp và dặn ḍ mẹ cậu bảo cứ coi đi những ǵ con muốn t́m đều ở đây.

Tôi tiến vào ngôi nhà xưa và dở cái hộp ra, tôi giật ḿnh khi thấy tiền mà tôi gửi về cho bà hàng tháng đều được gói gọn từng xấp với tờ giấy rút tiền quấn bên ngoài, bà không xài một đồng nào. Bới đống tiền lên, th́ gặp được lá thư với nét chữ đúng là của mẹ tôi để lại trong thư bà viết:

Con yêu, mẹ không trách cứ ǵ con đâu! mẹ thấy con hạnh phúc là mẹ mừng lắm, mẹ xin lỗi con v́ hôm trước quá nhớ con và cháu nên mẹ đă lên thăm con và để cho con và cháu biết,

Mẹ vẫn đứng trước cửa nhà con mỗi tối cuối tháng và chỉ để đợi nh́n thấy con rồi mẹ về, do mẹ bị ốm nên mấy tháng không lên để được nh́n thấy con nên mẹ mới làm như vậy, Dạo này mẹ ốm đau liên miên, chẳng biết Chúa cất lúc nào? Mẹ xin kể cho con nghe về con mắt của mẹ đă làm cho con đau khổ.

Vào ngày 19 tháng 03 năm 1972 lúc con 3 tuổi cộng sản nổ súng bắn phá ác liệt vào thành Quảng Trị khi cha cơng con lên vai và mẹ bế em con cùng mẹ chạy trốn giặc.

Hôm đó khi gia đ́nh đang nấp giặc có tiếng pháo nổ ngay gần nơi hầm nhà ḿnh con sợ hăi chạy lên khỏi hố, cha con đuổi theo khi vừa ôm được con th́ một tiếng pháo nữa nổ bên cạnh cha con ngục ngă đè lên con, mẹ bỏ em chạy đến th́ cha con đă chết nhưng tay vẫn giữ chặt lấy con, c̣n con th́ ngất xỉu trong ṿng tay cha khi mẹ ôm con chạy lại hầm nấp nữa th́ một trái pháo nổ cạnh hầm, đă vùi lấp hầm nhà ḿnh mẹ ngất đi khi tỉnh lại mẹ thấy ḿnh đang nằm trong bệnh viện và đă hư một mắt. Em con và cha con đă chết gia đ́nh ḿnh chỉ c̣n mẹ và con?

Mẹ kể cho con nghe để con biết kẻ thù của gia đ́nh ḿnh là ai con tự hiểu? Chính v́ thế những đồng tiền mà con đă giữ về cho mẹ hàng tháng mẹ không sử dụng, v́ tiền đó do thằng có đảng là kẻ thù của gia đ́nh và dân tộc nên mẹ không đụng đến? khi con đọc được những ḍng này, th́ mẹ đă không c̣n trên đời này nữa chúc con sống hạnh phúc thương chào con?

Lần đầu tiên trong đời anh bật khóc và gọi chữ MẸ ƠI anh chạy ra khỏi căn nhà cũ nát hét lớn và một mặt chạy thẳng đến ngôi mộ người mẹ qú gối khóc lóc ăn năn, Tôi và nhiều người đă khuyên can anh nhưng măi đến tối anh mới tự về, và kể cho chúng tôi nghe câu chuyện của đời anh. Anh hứa sẽ bỏ đảng và hứa sẽ trả thù đảng mong rằng anh giữ lời. Dân tộc này sẽ tha thứ cho anh những con người lầm đường lạc lối coi thù là cha và coi cha mẹ là thù.