W e l c o m e   t o   w . w . w . n g u y e t s a n k b c . c o m
 

 


 

 

 Chuyện Cười

Ngôn ngữ "mới toanh" nơi ngàn năm văn vật!!
Ngôn ngữ của người Việt trong nước bây giờ, đọc xong không biết nên cười hay nên khóc…???
“Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi t́m nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa.
Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngơ, tôi hỏi: “Này các cháu có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?”
Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nh́n tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mănh, đáp gọn lỏn: “Biết, nhưng Đéo chỉ!”
Tôi lắc đầu đi sâu vào ngơ văn hóa, gặp một thanh niên, tôi hỏi: “Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?.
Gă trẻ tuổi chẳng thèm ḍm ngó ǵ đến tôi, trả lời cộc lốc: “Đéo biết!”
Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: “Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với khách lạ thô bỉ đến thế hả anh?!”
Chẳng cần suy nghĩ ǵ, ông trưởng khu phố văn hóa đă thuận miệng trả lời tôi ngay: “Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó Đéo nghe!”
Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại.
Thay v́ trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:
“Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đă đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v..v..
Cuối cùng, cháu kêu một em học tṛ trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: “dũng cảm là ǵ?”
Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: “Nghĩa là .. là .. Đéo sợ !”
Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông bộ trưởng giáo dục và đào tạo, liền đem chuyện thằng bé học tṛ đă cắt nghĩa 2 chữ “dũng cảm” là: “đéo sợ!” cho ông nghe.
Nghe xong, ông bộ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm.
Cuối cùng, ông nghiêm nghị nh́n cháu rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lư, chậm răi đáp:
“Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng …Đéo sai ! .. !!!
Cô kết luận: “Đấy, bây giờ luân lư, đạo đức của con người dưới chế độ này như thế đấy.
Rồi đây, các thế hệ trẻ miền Nam cũng vậy thôi! Làm sao tránh được?”
Ông bố rầu rĩ thở dài: “Đất nước kiểu này th́ …Đéo khá ..”

Thông dịch đại tài

Một nàng hướng dẫn viên xinh đẹp dẫn một ông khách Mỹ đi thăm viếng Sài G̣n.
Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: "Chỗ này là ǵ vậy?".
Nàng toát mồ hôi v́ không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là ǵ. Nàng trả lời đại: "Jesus die here".
Nghe xong khách choáng váng.
Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: "Chỗ này là ǵ, sao đông người vậy?".
Nàng trả lời: "America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào ḿnh) pằng pằng. People die here".
Ông khách há hốc mồm: "Oh my God!".
Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: "Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?".
Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: "Men - women, pằng pằng, Baby born here".
Khách xỉu ngay tại chỗ.

Địa ngục là có thật

- Bố ơi, con không thể lấy anh L.... làm chồng được đâu, anh ta là người vô thần, không tin là có địa ngục.
- Đừng ngại, con gái của bố ơi. Rồi con và mẹ con sẽ nhanh chóng cho hắn ta biết, địa ngục là có thật.

Tṛ chuyện với ma chồng
- Hồn ơi, hồn có phải là người chồng quá cố của em không?
- Đúng...
- Hồn có được sung sướng như hồi c̣n sống trên dương thế hay không?
- Có...
- Hồn hiện giờ ở đâu?
- Dưới địa ngục!

Mẹ trả lời con gái trong ngày sinh nhật con
- Mẹ ơi, có phải cái váy mới này là món quà của bố mua cho con?
- Làm ǵ có! Con ơi, nếu mẹ mày cứ trông cậy vào bố mày th́ ngay đến cả mày cũng không có trên đời này... - người mẹ nhanh nhẩu đáp.

Tại một phiên toà
- Lúc hai giờ đêm bị cáo lẻn vào nhà người khác. Bị cáo định ăn trộm ǵ ở đó?
- Thưa quư toà, tôi say rượu, tưởng đó là nhà tôi.
- Tại sao khi thấy chị chủ nhà bị cáo lại nhảy qua cửa sổ?
- Thưa quư toà, tôi tưởng đó là vợ tôi.

Thiên Đường
Hai ông chồng ngồi kể khổ với nhau về chuyện vợ con. Một ông rầu rĩ nói:
- Nhiều lúc tôi muốn chết quách cho rồi. Không biết trên thiên đường có đàn bà không nhỉ?
Ông kia trợn mắt:
- Vớ vẩn! Có đàn bà sao c̣n gọi là thiên đường được!

Chết là sướng
Có một ông lăo bệnh nặng sắp chết nhưng ông rất sợ. Một người bạn tới thăm, ông liền than thở:
- Tôi chắc chết mất. Không biết chết có sướng không?
- Dĩ nhiên là sướng rồi.
- Sao ông biết?
- Nếu sau khi chết mà không sướng, người chết sẽ trốn về cả chứ. Đàng này chẳng thấy một người chết nào về cả, đủ biết chết là sướng rồi!

Giầu Quá
Nhà giàu than văn:
Một lăo nhà giàu vừa buôn bán vừa cho vay nặng lăi, bóp nặn từng xu, nhưng lại cứ làm ra vẻ ta đây không thích giàu sang. Một hôm lăo ngồi than thở với bạn:
- Nhiều của cũng chẳng làm ǵ! Của càng nhiều càng khổ thân mà thôi.
Người bạn mới bảo:
- Tôi chỉ thấy thiên hạ có của, ít th́ mong đựơc nhiều, nhiều lại mong nhiều hơn, chứ chưa thấy ai phàn nàn như ông bao giờ! Hay là nếu ông thấy khổ quá th́ chia bớt cho tôi?
Lăo vội từ chối:
- Ấy chết! Đâu dám! Tôi có của đă lấy làm khổ rồi, đâu dám làm khổ lây đến ông!

Đeo Kính
Bà nọ gọi điện cho bác sĩ
- Tôi cầu xin ngài, bác sĩ! Chồng tôi đang trên đường đến chỗ ông để khám mắt. Xin ông làm ơn đừng cho chồng tôi đeo kính. Cuộc hôn nhân của chúng tôi kể từ 10 năm nay rất là hạnh phúc!

Thư Kư Có... Mặc Quần Lót Bao Giờ
Bà vợ lấy xe ôtô của chồng đi mua sắm. Khi về bà ném một cái quần lót đen vào mặt chồng và tru tréo...
- Quần lót đen ! Chắc chắn cái này là của con thư kư của anh đây. Tôi thấy nó ở ghế sau xe ôtô !
Chồng chống chế:
- Vớ vẩn ! Cô ấy làm việc cho tôi đă được 6 năm. Suốt thời gian đó, tôi chưa thấy cô ấy mặc quần lót bao giờ cả.

Vụ Án X́-Gà

Chàng này ở Charlotte (NC) mua một hộp thuốc x́ gà thuộc loại hiếm và quư nhất thế giới. V́ quá quư nên chàng mua bảo hiểm để chống cháy hộp x́ gà. Trong ṿng một tháng, chưa trả tiền bảo hiểm tháng đầu, chàng ta đă hút sạch hộp x́ gà. Thế nhưng chàng ta khiếu nại với hăng bảo hiểm đ̣i bồi thường v́ x́ gà bị cháy hết. Trong đơn khiếu nại chàng ta ghi rơ bị "cháy liên tục bởi ngọn lửa nhỏ".
Hăng bảo hiểm từ chối bồi thường v́ cho đó là tiêu thụ (consumed) chứ không phải cháy. Chàng ta thưa ra ṭa và thắng kiện v́ quan toàn căn cứ vào bản văn của "policy" đă viết rơ là bảo hiểm "mất mát và bị cháy" mà bản văn không xác định rơ lư do phải cháy như thế nào. Công ty bảo hiểm không muốn chống án v́ sẽ tốn tiền hơn nên bằng ḷng bồi thường $15,000 cho mớ x́ gà bị cháy.
KẾT CUỘC: Sau khi nhận được $15,000, chàng này chưa kịp xài th́ bị bắt tống giam về tội đốt phá (arson). Căn cứ vào lời khai của chàng ở phiên toà trước và theo văn kiện bảo hiểm, anh ta bị kết tội "có âm mưu tự phá hại tài sản của ḿnh để lănh bảo hiểm (intentionally burning his insured property)". Ṭa phạt chàng ta 24 tháng tù ở và $24,000 tiền phạt.

Cướp Nhà Băng
Chàng cướp này bước vào Bank of America ở San Francisco xếp hàng như mọi người chờ tới phiên giáp mặt với người phát ngân (teller). Trong khi chờ đợi chàng ta lấy một tấm "deposit form" viết mấy chữ: "Bỏ hết tiền vào bịch này nếu không tôi nổ súng". Sau đó anh ta lo ngại rằng có người nào đó trong hàng đă nh́n thấy những ǵ anh viết, họ có thể đi gọi cảnh sát rồi. Thế là anh ta ra khỏi Bank of America và bước vào bank Wells Fargo bên kia đường. Chờ vài phút th́ tới phiên, chàng ăn cướp liền đưa mảnh giấy cho "teller" của Wells Fargo. Chị này đọc qua, trả lại cho hắn vừa chê hắn viết sai chính tả vừa bảo hắn rằng chị không thể đưa tiền cho hắn được v́ hắn viết trên cái "deposit slip" của Bank of America. Bây giờ hắn phải viết lại trên "deposit slip" của Wells Fargo hoặc phải trở lại Bank of America.
Thấy rắc rối quá tên cướp liền trở lại Bank of America. Sau khi tên cướp đi rồi chị "teller" của Wells Fargo liền gọi cảnh sát.
KẾT CUỘC: Chỉ ít phút sau tên định ăn cướp ngân hàng bị bắt trong khi đứng xếp hàng chờ trong Bank of America.

Trộm Xe
Có một bà bị tên lưu manh nào đó "thổi" mất cái xe hơi. Bà báo cảnh sát và cho biết trong xe của bà có cái "cell phone". Ngày hôm sau cảnh sát gọi số điện thoại đó và tên cướp xe trả lời. Cảnh sát liền phịa rằng đọc quảng cáo thấy anh ta bán xe nên muốn coi xe để mua. Tên trộm xe liền hẹn giờ giấc và địa điểm để mang xe đến.
KẾT CUỘC: Xe được trả về cho chủ và tên thổi xe bị cho đi nằm ấp.

Vỏ quưt dầy móng tay nhọn (chuyện này ở Anh)
Một chàng kia lái xe quá vận tốc giới hạn, vượt qua chỗ cảnh sát để máy rada và chụp h́nh tự động nên chàng ta không biết là ḿnh đă bị phạt. Ít ngày sau, nhận được bao thư của Sở cảnh sát, giở ra thấy có một vé phạt 40 mươi bảng Anh. Cảnh sát c̣n cẩn thận gửi kèm bức ảnh xe của anh ta ở "phạm trường". Thay v́ gửi tiền nộp phạt chàng này liền láo cá gửi nộp tấm h́nh của 40 Anh kim mà thôi.
Ít ngày sau anh ta nhận được thư phúc đáp của sở cảnh sát, giở ra th́ bên trong có bức h́nh của cái c̣ng số 8.
KẾT CUỘC: Anh ta nhanh nhẩu gửi tiền nộp phạt ngay lập tức.

Có Súng - Giận quá hóa ngu
Dennis Newton, 47 tuổi, ở Oklahoma City ra ṭa về tội ăn cướp một tiệm chạp phô (convenience store) có vũ khí. Anh ta giận ông luật sư "chỉ định" (public defender) làm việc ấm ớ nên đuổi luật sư và tự biện hộ. Anh ta đă làm việc đó tương đối không có ǵ tệ cho lắm cho tới khi biện lư mời chị bán hàng tiệm chạp phô ra ṭa làm nhân chứng để nhận diện một lần nữa. Sau khi nghe chị bán hàng xác nhận, Newton nổi giận đùng đùng chửi chị ta là quân nói láo và nói thêm: "Biết mi nói láo như thế th́ bữa đó tao bắn bể đầu mi cho rồi...". Quan ṭa và bổi thẩm đoàn được một trận cười bể bụng...
KẾT CUỘC: Tự Dennis xác nhận là có sử dụng vũ khí... đành chịu tội.

Hại Bạn
Có là hai chàng ăn cướp cũng ở Detroit vào tiệm kia ăn hàng. Tên thứ nhất quơ súng lên trời la lớn: "Đứng yên tại chỗ, không người nào được lộn xộn, nếu nhúc nhích sẽ ăn đạn". Khi mọi người đứng chết cứng không dám nhúc nhích th́ tên cướp thứ hai chạy lại két tiền...
KẾT CUỘC: Tên cướp thứ nhất bắn tên thứ hai một phát chết ngay và lẩm bẩm: "Tao đă bảo không được nhúc nhích mà lại...".

Thật Thà Thật Thộn
Harold Russum ở San Francisco đă hai lần đi tù về tôi hiếp dâm vẫn không chừa mà lại c̣n ngu ngốc nữa. Theo lời kể của nạn nhân Joan, 26 tuổi, th́ hôm đó, 29-4-2000, khoảng 6 giờ chiều cô đang sửa soạn cơm tối th́ bỗng nhiên nghe tiếng vỡ của kính cửa sổ và anh chàng Harold hiện ra lừng lững giữa pḥng khách. Harold chỉa súng ra lệnh cho Joan cởi quần áo ra. Joan từ từ cởi quần áo và suy nghĩ cách thoát thân nhưng không nghĩ ra được cách ǵ trong trường hợp khẩn cấp này. Khi tụt đến mảnh vải cuối cùng trên người, Joan liền tươi cười bảo tên cường đạo: "Anh trông cũng đẹp trai vừa ư tôi lắm. Anh cần ǵ phải cưỡng hiếp tôi, tôi sẽ hiến dâng anh một buổi tối đê mê, nhưng tôi chưa ăn chiều vậy anh dẫn tôi đi nhà hàng làm một chầu rồi về ḿnh tha hồ thư thả".
Chẳng hiểu sao Harold lại đồng ư để Joan mặc quần áo trở lại và hai người đến nhà hàng gần đó. Sau khi ăn xong, Harold gọi tính tiền, th́ Joan xin lỗi, vào pḥng vệ sinh. Trong pḥng vệ sinh, Joan gọi ngay 911.
Khi Joan trở lại bàn với Harold th́ hai cảnh sát viên cũng vừa tới...
KẾT CUỘC:  Joan cho biết cô không thể quên được khuôn mặt của Harold nó thộn ra và khó tả vô cùng...

Người đàn ông lư tưởng!

Một tỷ phú ăn mặc bảnh bao đi ra chợ gặp một ông lăo ăn mày ăn mặc rách rưới hôi hám. Người tỷ phú dừng xe ô tô lại và cầm 200 USD đưa ra và hỏi:
- "Nếu có số tiền này ông có xử dụng cờ bạc không?"
- Người ăn mày nói: "từ nhỏ đến lớn đi ăn mày chưa biết đến cờ bạc là ǵ".
- Tỷ phú hỏi tiếp: "Vậy có đem đi nhậu không.?''
Lăo ăn mày cúi gầm mặt: "Đi ăn xin, cơm không đủ no làm ǵ biết đên bia".
- Thế ông có đàn đúm gái gú không?
- Lăo ăn mày thở hổn hển: "Ăn không đủ no lấy hơi sức đâu mà đàn đúm gái gú. Hồi nhỏ tới giờ lăo chưa biết tới cái vụ này".
Người tỷ phú mắt sáng lên giục:
- "Ông cất tiền vô đi, rồi lên xe ô tô tui chở ông ra nhà hàng ăn với tui. Tui kêu vợ tui đến gặp ông".
Lăo ăn mày rụt rè hỏi: "Chi vậy?"
- Người tỷ phú hứng khởi: "Để cho vợ tui được thấy tận mắt người đàn ông lư tưởng mà cô ấy hay bắt tui phải làm theo. Cho cô ấy mở mắt ra:
"Đàn ông mà chẳng biết ǵ về tứ đỗ tường th́ chỉ có nước đi... ăn mày mà thôi!!!"

Bà chủ góa và anh thợ cày

Khi bà Loan 25t th́ ông địa chủ bị nghẽn mạch tim mà chết. Để lại nhà cửa ruộng nương cho bà ta. Nhưng bà chẳng vui ǵ với gia tài sung túc này. Hằng ngày bà phải trông coi thợ cấy thợ cày 4 mùa xuân hạ thu đông. Bà không biết trong đám thợ cày có anh Th́n, 30t, vẫn nh́n lén cái eo thon của bà mà nuốt nước miếng ừng ực. V́ không biết, nên chiều nào bà Loan cũng phát tiền lương cho hắn sau khi hắn rửa chân tay tại cái chum nước mưa sau nhà.
Hai tuần nay bà Loan cảm thấy hơi lạ v́ thằng Th́n hôm nào cũng là người sau cùng lĩnh tiền rồi đóng cỗng giùm bà.
Hôm nay, bà Loan phải chờ cả 5 phút mới thấy Th́n đi từ sau nhà đi ngang qua pḥng khách có cái sập (cái giừong gỗ lim to) và trên tường là bàn thờ ông Giáp, chồng bà Loan.
Bà liền mắng:
- Chỉ rửa chân tay mà sao lâu thế ?
Th́n chẳng nói ǵ cả mà đưa 2 tay rờ mép sập gỗ như người mù, v́ 2 con mắt hắn đă trợn ngược nh́n lên trần nhà, rồi liếc nh́n cái bàn thờ ông Giáp...
Bà Loan sợ quá, bèn mắng to hơn cho ḿnh bớt sợ:
- Mày làm cái ǵ thế ?
- Tôi là Giáp đây, tôi nhập vào thằng Th́n... lâu lắm mới có dịp về thăm nhà, mà mắng tôi à?
- Trăm lạy anh, ngh́n lạy anh, em đâu có biết anh về, xin anh bỏ qua cho... Mời anh ngồi xuống cái sập này đi, để em pha chè anh uống nhé.
- Thôi ta thăng đây...
Thế là Th́n ngă úp mặt trên sập, rồi từ từ chống tay ngồi dậy y như vừa tỉnh 1 giấc ngủ...
Bà Loan chẳng biết phải làm ǵ, bèn đặt tay lên vai Th́n mà hỏi:
- Sao? mệt à?
Th́n làm bộ vội đứng dậy v́ đă tỉnh và biết thân phận làm công của ḿnh, nên vội ra về mà quên cả lĩnh tiền.
Hôm sau, bà phát tiền gấp hai cho Th́n và giải thích:
- Hôm qua quên đưa tiền (bà nói như thế là bà đă nhún nhường, v́ muốn chuộc lỗi đă mắng chồng).
Gái góa nào chẳng muốn chồng ḿnh sống lại... Bà Loan, vừa mừng vừa lo: được gặp chồng rồi, nhưng không biết sẽ có dịp nào nữa không ?
Chiều nay, Th́n lại trợn mắt bên ngoài pḥng khách, bà Loan vội bước tới nắm tay chồng:
- Chào anh, anh đă về ạ ?
- Ừ, tôi về để chỉ chỗ mà tôi đă giấu 1 lạng bạc.
- Gớm anh thành thật với em quá.
- Ḿnh đưa vai cho tôi vịn, rồi dẫn tôi ra cái chum nước.
- Vâng... đă đến cái chum rồi anh.
- À tôi t́m thấy ḥn gạch rồi, tôi dẫm lên nó đây này ḿnh lật nó lên, th́ thấy lạng bạc ở dưới đó, thôi tôi thăng đây.
Thế là anh Th́n ngă ngồi ngay xuống đất, rồi hoàn hồn đứng lên vội vă đi về phía cái cổng ra ngoài...
Bà Loan cúi nhặt lượng bạc cười cười...
- Thế ra khi c̣n sống ông Giáp này cũng lưu manh đấy.
Bỗng dưng mắt bà nḥa lệ: bà càng thuơng nhớ ông Giáp hơn bao giờ. làm sao t́m được 1 người chồng yêu vợ đến như thế nhỉ ?
Càng nhớ ông ta, bà lại càng mong anh Th́n được đồng nhập.
Quả thật, tối nay ông Giáp lại về thăm bà trong pḥng khách. Bà liền đóng cửa cài then, rồi mời ông ngồi xuống cái sâp gỗ, bưng cho ông tách nước chè, ông từ từ uống, mắt không trợn nữa mà lim rim ngó xuống tách chè rồi chỉ tay xuống sập ra hiệu mời bà cùng ngồi bên cạnh...
Ôi c̣n hạnh phúc nào hơn. Ông quàng tay ngang lưng mà vuốt vai bà, rồi ông bóp bóp mà rằng:
- Ḿnh hơi gầy hơn trước đấy nhé.
- Vâng, bao nhiêu công việc trông coi đồng áng của anh nay em phải cáng đáng hết mà lị...
Ông chầm chậm d́u bà vào pḥng ngủ. Bà Loan vội vén mùng cho ông vào rồi mới leo lên giường nằm cạnh ông, bà từ từ cởi hết quần áo, quên đi người nằm bên là thằng Th́n, ôi giời ơi, sao cái đó của nó vừa to mà vừa dài thế ? chắc chết mất...
Lâu quá vợ chồng mới được sung sướng nên họ quấn lấy nhau như 2 vợ chồng con rắn hổ mang, bà sướng quá nên rên liên tục và hối nữa đi, nữa đi, lâu lắm rồi em không được nhứ thế !!!
Đến lúc sắp hết cuộc mây mưa, th́ anh Th́n lại nói:
- Tôi thăng đây (chỉ c̣n 1 phút nữa thôi, mà ông Giáp, tại sao  phải thăng thiên lúc này ??? )
Nên bà Loan tức quá bèn nói to rằng:
- Ông mày thăng th́ mặc kệ ổng c̣n mày làm th́ cứ tiếp tục làm cho xong, thăng nữa chừng như vầy, làm sao bà chịu nổi ?
Thế là anh Th́n thành công mỹ măn: v́ anh không c̣n phải diễn tuồng dưới danh nghĩa ông Giáp nữa, mà bà Loan đă bằng ḷng cho anh tiếp tục đoạn đường t́nh ái... mỗi ngày !!!

Bẩm các cụ,

Hôm trước tui có chút "nhàn cư", nên sinh ra chút "bất thiện", vào viếng lăng Bác. Phàm là dân xứ Lừa, mỗi người nên vào viếng lăng Bác ít nhất 1 lần trong đời, cả 700 công ty Bốc Hốt tại Việt Nam đều bảo thế. Vào viếng rồi mới biết, hóa ra mấy thằng văn nô báo chấy nói thế cũng có cái lư của chúng. Bác độc đáo hơn mọi người nghĩ rất nhiều.
Hôm ấy tui vào viếng lăng Bác với tinh thần tôn kính tột bậc, ít ra là làm vẻ như thế. Trong lăng đă khá đông, mà con Lừa nào trông cũng ngơ ngơ, chả hiểu chúng vào đấy mới mục đích chó ǵ. C̣n bọn chó săn th́ dày đặc, những con có chuông th́ đứng ở các vị trí chủ chốt. C̣n những con không chuông th́ lẫn trong đám Lừa, mắt đảo như lạc rang.
Tui cũng được xếp theo đoàn, đi thành 1 ṿng tṛn. Cách thức khá đơn giản. Khi ṿng tṛn đă được sắp sếp, người ta dùng dụng cụ đặc biệt nâng Bác lên, để đám Lừa sụt sùi thương tiếc, nói nhảm vài câu mà bố chúng nó cũng chẳng hiểu. Thế là xong, đoàn này đi ra để đoàn khác đi vào.
Chắc có cụ đă vội la: chuyện thăm viếng nhạt như nước ốc thế kia mà cũng kể được à, ku Xó nhảm quá. Xin các cụ đừng nóng, kẻo táo bón. Chuyện viếng lăng Bác th́ luôn là nước ốc như thế, nhưng lần tui viếng th́ khác.
Khi tui tiến sát th́ khuôn mặt Bác bỗng trở nên hồng hào, cánh mũi phập phồng, như có sự kích thích mạnh mẽ. Cả đám Lừa xôn xao "Bác c̣n sống, Bác c̣n sống..." C̣n đám chó săn không chuông nhảy vồ lấy tui, bẻ quặt hai tay, lôi nhanh ra ngoài.
Bọn chúng đẩy tui vào 1 căn pḥng mà nh́n sơ là biết tui có thể găy xương vào bất cứ lúc nào. Sau khi khám xét người ngợm kỹ lưỡng, chúng thực hiện cuộc tra hỏi nhanh:
- Mày vào đây với mục đích ǵ?
Tui cũng ngạc nhiên khi thấy Bác như thế nên khai báo rất tận t́nh, để t́m hiểu sự thật.
- Th́ em vào viếng Bác như mọi người.
- Thế th́ tại sao mặt Bác lại trở nên bất thường và đầy vẻ kích thích như thế?
- Cái này th́ các anh hỏi Bác mới phải chứ.
- Này, trả lời đàng hoàng nhé. Tao bẻ hết răng mày bây giờ. Mày có cần tao bẻ trước vài cái không?
- Em cắn cỏ lạy các anh, em trả lời hết, các anh muốn em trả lời ra sao th́ em trả lời thế ấy.
Thú thật với các cụ, lúc ấy tui té đái rồi.
Đúng là bọn chó săn, nắm bắt tâm lư con mồi rất nhanh. 5 thằng đứng quanh tui, chăm chú lắng nghe. Chúng đang đứng yên, nhưng rơ ràng là chúng có thể trở thành Lư Tiểu Long bất cứ lúc nào. C̣n 1 thằng ngồi đối diện, ôn tồn hỏi tui:
- Đừng sợ, chỉ cần mày trả lời thành thật. Bọn anh chỉ muốn biết v́ sao cánh mũi Bác lại phập phồng và mặt mũi Bác trở nên kích động như thế, khi mày đến gần.
- Dạ, em xin thành thật ạ.
- Được rồi, mày đến đây với ai?
- Chỉ một ḿnh ạ.
- Mày đến đây bằng phương tiện ǵ?
- Em đến bằng xe đạp.
- Trước khi mày đến đây, mày đă ở đâu, gặp ai, và làm ǵ?
- Em từ nhà đến thăm bạn gái ở pḥng trọ, rồi đến thẳng nơi đây.
- Hừm...
Rồi cả 6 thằng bọn chúng bỗng sáng mắt, như thám tử Sơ-lốc-hom vừa vớ được lời giải của 1 vụ án phức tạp, nh́n tui hỏi vội:
- Thế sau khi thăm bạn gái, mày đă rửa tay chưa?
- Dạ chưa ạ.
Thế là cả 6 thằng đồng thanh la lên, thở phào nhẹ nhơm:
- À, th́ ra thế !
Hehe... Thế Mới Tài !!!

Bác Hâm... Tủi thân

Ngày xưa khi c̣n tại thế, giữ chức giáo chủ đảng" Câu liêm Đại phủ" (Búa liềm). Hâm, xua lâu la đi đánh cướp tận Phương nam. Thời gian nầy, tụi Đầu Mục theo lệnh chúa đảng kiêm giáo chủ Hâm, xua lâu la tận lực tàn sát,cướp đoạt đất đai tài sản cùa dân phương Nam. Bọn Đầu Mục nầy được tận hưởng gái đẹp ở phương Nam nên chúng luôn luôn nhớ ơn Giáo chủ, Chúng tuyển lựa nhiều Gái đẹp đem dâng cho Hâm hưởng nên Hâm chẳng than thở ǵ. Ngày nay Hâm ta vào nằm trong nhà đá, một thân một ḿnh lạnh lẽo âm u mà bọn Đầu mục bây giờ lại bất hiếu, chơi một ḿnh chẳng cho Hâm chơi cho nên Hâm buồn ; Hâm ta mới có bài thơ than thở như sau:
Ba Đ́nh trắng sương mù Bác đợi
Trong Lăng nắng cực, đá không reo
Bác dạy đàn con tu phải đạo
Nhất niên khu động vạn niên sầu !
BOO..ÁC  HÂM

Phát âm miền Tây, Nam phần

Tại một cơ quan có ba người đàn ông mang ba cái tên:
Hoan, Quan và Quang, mà theo giọng của người miền Tây Nam phần th́ chỉ có duy nhất kiểu phát âm là “Wang”.
Một hôm, có một cô gái trẻ là dân Nam chính hiệu đến gơ cửa cơ quan gặp ông giữ an-ninh và nói:
- Bác ơi, làm ơn cho con gặp anh Wang !
- Wang nào?  Ở đây có 3 Wang lận:
*  thứ nhứt là Wang không có cu (Q) cũng không có dê (G)  (Hoan)
**  thứ nh́ là Wang có cu (Q) và có dê (G),  (Quang). Và
*** chót là Wang có cu, nhưng không có dê (Quan)
- Cô kiếm Wang nào ?
- Dạ, con kiếm anh Wang có cu mà không dê đó bác!
Một anh người Bắc cờ, t́nh cờ đi ngang qua có nghe mẩu đối thoại đó, lầm bầm:
- " Mịa nó, có cu mà không dê th́ kiếm nó làm quái ǵ chứ!"

Nhắn tin

Vợ báo tin vui với chồng là nàng có thai. Chồng vô cùng vui mừng, về nhà hỏi lại vợ cho chắc ăn. Anh muốn cho người mẹ của anh ở quê nhà cùng vui với anh nhưng điện thoại bết pin. Nên lấy điện thoại của vợ nhắn tin: "Thu đă có thai", vợ anh tên Thu. Vui quá, quờ quạng anh gửi tin nhắn cho mẹ ḿnh, đă bấm lộn cho tất cả mọi người trong danh bạ của vợ !
Kết quả có ngay.
Điện thoại vợ rung liên hồi, báo có tin nhắn.
Tin đầu tiên không phải của mẹ anh, mà là mẹ vợ "Sao nói là chồng không sinh được, con lại quan hệ với thằng người yêu cũ à".
Anh rể nhắn: "Cô tính xử lí thế nào?".
Tiếp theo một người bạn thân nhắn tin: "Chúng ta đă nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi".
Đồng nghiệp nhắn: "Không phải chứ? Mới 2 ngày mà đă chửa à?".
Cấp trên trả lời: "Tôi cho cô 10 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi".
Khách hàng nhắn tin: "Được rồi, cô đừng hù dọa tôi, ngày mai cô tới nhà tôi, chúng ta sẽ kí hợp đồng".
Một số ẩn danh nhắn: "Cô li dị, chúng ta sẽ giữ đứa bé".
Một ẩn danh khác nhắn: "Hôm đó c̣n có Giám đốc, không phải cô định nói là của tôi chứ?".
Và một người lạ khác nhắn: "Đừng đùa chứ, tôi đă phẫu thuật triệt sản rồi".
Ông Chồng lăn ra bất tỉnh.!!!!!!!!!!

Kỹ Sư và Luật Sư

Một kỹ sư qua đời. Linh hồn anh ta t́m đến cổng thiên đàng. Thánh Peter xem qua hồ sơ và phán:
- Cậu là kỹ sư à? Cậu đến nhầm chỗ rồi.
Hồn anh kỹ sư buồn rầu t́m đến cửa địa ngục. Tất nhiên là địa ngục th́ chẳng từ chối ai cả. Chẳng bao lâu, anh kỹ sư thấy rất khó chịu về tiện nghi dưới địa ngục, anh ta bắt đầu thiết kế thang máy và điều ḥa không khí. Một thời gian sau, địa ngục có cả thang máy, điều ḥa và hố xí tự hoại nữa. Mọi người rất yêu quư anh.
Một ngày kia Thượng Đế phone xuống hỏi chuyện Quỷ Sa tăng.
- Này anh bạn, t́nh h́nh dưới ấy thế nào?
- Ồ, cảm ơn ngài. Dưới này vừa nhận được một kỹ sư khoảng 6 tháng nay, bây giờ hay lắm, đă có cả thang máy và điều ḥa không khí rồi.
- Cái ǵ? Peter lại nhầm lẫn rồi. Sao lại để cho kỹ sư xuống dưới đấy? Cậu gửi ngay cái thằng kỹ sư ấy lên đây cho tôi.
- Ồ không, thưa ngài. Cái ǵ chứ việc đó th́ không thể được. Có kỹ sư thích lắm.
- Này, có làm ngay hay không th́ bảo. Tôi khởi kiện anh ngay bây giờ.
- Ha ha ha. Thích kiện hả? Trên ấy làm ǵ có thằng Luật sư nào đâu mà đ̣i kiện với chả cáo.

200 phần trăm

4 bà xồn xồn vừa đánh tứ sắc vừa nói chuyện cho đỡ buồn . sau khi đă bàn qua các đề tài đi shop, mua sắm, trời mưa trời nắng .ect. các bà nói tới đề tài .. pḥng the...
Bà thứ nhất than thở:
- So với mấy năm trước th́... khả năng ân ái của ông xă em lúc này chỉ c̣n 50 phần trăm.
Bà thứ hai tiếp lời:
- Thế c̣n đỡ hơn ông xă của em, ảnh yếu x́u hà. Làm ăn th́ khi được khi cái... chỉ c̣n được khoảng 25 phần trăm thôi.
Bà thứ ba rên rỉ:
- Vậy th́ hai chị c̣n may mắn hơn em. Chồng em lên giường chưa kịp làm cái ǵ hết là đă ngáy kḥ kḥ. Cũng như bất lực 100 phần trăm. Thiệt là chán mớ đời!
Bà thứ tư im lặng một hồi lâu mới buồn bă lên tiếng:
- Các chị đều may mắn hơn em. Ông xă em bất lực tới 200 phần trăm lận !
Ba bà kia đồng thanh hỏi lớn:
- Sao tới... 200 phần trăm lận ???
Ông xă em bị tay nạn lưu thông năm vừa qua, xương sống bị chấn thương nên ảnh bị liệt từ lưng quần trở xuống. Đă vậy... ảnh c̣n bị đập đầu vô tay lái, đứt mất cha nó luôn... cái lưỡi !

Gọi nhau bằng đồng chí !!!

Hai cha con (người cha 65 tuổi, con 45 tuổi), sống đơn lẻ với nhau, may mắn thay người con lấy được cô vợ 40 tuổi, ngày cưới thật tưng bừng họ hàng xa gần tề tựu chúc mừng cho đôi Tân Hôn, trong tiệc cưới có cô em Cô Dâu tuổi 39 không biết thế nào mà lại mê Bố chú Rể, thế là 2 người kín đáo “đi lại” với nhau cho tới 1 hôm cô em có bầu, người em về ở chung nhà với cô chị sau đó sanh 1 đứa con cùng người chị, cuộc sống bị đảo lộn v́ cách xưng hô:
- 2 cha con thành anh em cột chèo.
- Người cha là em vợ của người con.
- Con Dâu là Chị vợ Bố chồng.
- Con của ḿnh là anh con của Bố ḿnh.
- Em cùng cha khác mẹ của ḿnh là cháu của ḿnh… v…v…
Sự xung đột càng ngày càng lớn có chiều hướng tan nát cả Gđ, 1 cuộc họp để để giải quyết, may mắn thay họ đă giải quyết được vấn đề này khi quyết định tất cả mọi người sẽ gọi nhau bằng
ĐỒNG CHÍ.

Thiên Đàng, Địa Ngục

Một bà qủa phụ gọi hồn chồng về, nói chuyện cho đỡ nhớ thương. 
Người chồng hỏi:
- Em gọi anh về có chuyện ǵ không?
- Em nhớ anh nên gọi anh về nói chuyện, thế thôi.
Người chồng nói:
- Có ǵ, em nói đi.
- Ở thế giới bên kia, anh có vui không?
- Vui lắm em.
- Tâm hồn anh có thanh thản không?
- Thanh thản lắm.
- Anh có yên vui và hạnh phúc hơn lúc sống với em không?
- Hơn nhiều lắm em.
Bà quả phụ nói với giọng buồn buồn:
- Thế anh tả cảnh thiên đàng cho em nghe đi.
Người chồng ngạc nhiên:
- Cảnh thiên đàng nào? Hiện anh đang ở địa ngục mà.

Ngu Quá!
Một bà vợ già sốt ruột hỏi chồng:
- Ông có nhớ hôm nay là lễ kỷ niệm lần thứ hai mươi, ngày chúng ḿnh cưới nhau không?
Nghe nhắc, ông chồng bỏ đi một nước vào pḥng ngủ khiến bà vợ ngạc nhiên, nối gót theo sau. Vào tới pḥng, thấy ông chồng già đang ngồi khóc lặng lẽ trên giường, bà vợ ngạc nhiên hỏi:
- Hôm nay là kỷ niệm lần thứ hai mươi, ngày chúng ḿnh cưới nhau, sao ông không dẫn tôi đi ăn như mọi khi mà lại khóc?
Nghe hỏi, ông chồng khóc càng lớn tiếng hơn:
- Hu...hu...ngày xưa ba bà làm Chánh án, ổng hăm, nếu không cưới bà, ổng sẽ bỏ tù tui 20 năm. Bây giờ nghĩ lại, thấy tui ngu quá! Phải chi lúc trước tui chịu đi tù th́ giờ nầy tui đă ra khỏi tù rồi, hu..hu...

Để Con Chó ở Nhà
Một bà vợ nói với chồng:
- Anh, em đói bụng quá! Anh lái xe đi mua cho em ổ bánh ḿ đi.
Ông chồng bảo:
- Em ăn ḿ gói đỡ đi. Trời tối và lạnh quá!
Bà vợ vẫn nũng nịu, đ̣i chồng đi mua bánh ḿ cho bằng được:
- Ḿ gói ăn chán thấy bà. Đi mua cho em đi.
Ông chồng nổi nóng đáp:
- Trời lạnh như cắt ruột đến con chó c̣n không dám ra ngoài nữa, em biết không?
- Th́ anh để con chó ở nhà. Anh đi một ḿnh được rồi.

Kiếp Đàn Ông
Trời bên ngoài đang dông tố dữ dội, bà chủ tiệm bán “food to go”, định đóng cửa đi về th́ có một người đàn ông đội mưa gió chạy vào để mua một ổ bánh ḿ thịt.
Bà chủ tiệm ái ngại hỏi:
- Ông có vợ rồi phải không?
- Th́ đúng là có vợ rồi. Bộ bà nghĩ, mẹ tôi nỡ sai tôi đi mua một ổ bánh ḿ trong khi trời dông băo như thế nầy sao?

Quyền Của Người Chồng
Một người bạn hỏi:
- Tất cả mọi việc trong nhà anh, do ai quyết định?
Người bạn thành thật:
- Có khi tôi, có khi bả. Việc ǵ hai chúng tôi đồng ư th́ tôi quyết định. C̣n việc ǵ hai người bất đồng ư kiến th́ bả quyết định.

Đỉnh Cao Trí Tuệ
- Câu chuyện xưa 38 năm qua.

Sau 1975 độ vài tháng, Bác Tám hiện làm Chủ Tịch xă tại Huyện Cũ Chi tỉnh B́nh Dương, thời gian dài không gặp Bác Tư, Ông Tư có nhă ư mời Bác Tám về Sài G̣n ăn cơm Tấm... Bác Tám hơi suy nghỉ, ngần ngại.... trả lời cùng Bác Tư: Cám ơn Anh tôi chỉ ăn cơm thôi! nhưng không TẮM... Hai Bác đến SàiG̣n vào quán ăn, được dọn ra hai dĩa cơm tấm b́, sườn chă có thêm một trứng rất đặc biệt. Bác Tư giải thích: rất giản dị gạo sàn được tấm, thôi ḿnh xơi đi anh? Bác Tám hơi "quê" bảo đời nào tôi có ăn món nầy bao giờ mà biết, hai Bác cùng cười vỡ bụng.....(Sự thật là đâu tắm rữa ǵ đâu?)
Sự Thật.  Winnipeg Canada 15/4/2013.
 
Đỉnh Cao Trí Tuệ - Đập Hồ Chí Minh
Một huyện gần nhà của Vị Chủ Tịch Nước Hồ Chí Minh.Có Ông Chủ Tịch Huyện nọ,muốn lập công (lấy điễm với nhà nước), lên kế họach lao động, ra lệnh xây đập ngăn giử nước, ông bèn cho vẽ bản cở lớn lấy tên "Đập Hồ Chí Minh" nghe cũng rất kêu... Các xă vùng lân cận được tập trung rất đông đăo, khi xe di chuyển
dân đến nơi, Ông Xă Trưởng cất giọng chỉ huy nói: Anh chị em chuẩn bị tinh thần cầm tay, cuốc, xẻng, xà beng, cúp sẳn sàng xuống "Đập Hồ Chí Minh"....
Đồng bào đi cùng xe sợ tái mặt, gần rĩ... ra ngoài.
Có Thật.  Winnipeg Canada 15/4/2013.

Chồng là số 1

Có cô nọ chừng 20 cái xuân xanh, đến gặp bác sĩ:
"Em sắp lập gia đ́nh, mà ảnh ăn chay trường, có ảnh hưởng ǵ cho "chuyện hạnh phúc gia đ́nh" không bác sĩ ?". 
BS tư vấn: "Cô có thấy con dê con ḅ chúng nó ăn cây ăn cỏ suốt đời mà có con dê đực con ḅ đực nào bỏ sót con dê cái con ḅ cái nào trong chuồng đâu !"
Cô gái hoan hỉ ra về.

Gừng Càng Già Càng Cay

Ông già ở San Jose gọi điện cho con trai ở New York.
- Con trai à ba đây. Ba muốn báo cho con một tin không vui là ba và mẹ con sẽ ly dị.
- Trời! Sao như vậy được. Ba Me đă già rồi mà c̣n ly dị. Không được đâu.
- Sống chung với bả 50 chục năm trời tao chịu hết nổi rồi. Tao quá chán rồi không muốn nói tới chuyện này nữa, mày phone cho em gái mày nói cho nó biết đi nhé.
Cậu con trai gọi cho em gái ở Boston:
- Em à ba mẹ sắp ly dị rồi.
- Trời! Sao lại có chuyện này được. Thôi được để em lo vụ này.
Cô gái gọi cho ông già.
- Ba à, chừng này tuổi rồi mà c̣n đ̣i ly dị. Ba mẹ hăy chờ con và anh con về rồi tính. Đừng làm ǵ hết đó nhe. Chờ tụi con về rồi tính. Ngày mai anh em con sẽ bay về ngay.
Ông già cúp phone xong quay bà già.
- Vậy là năm nay tụi nó chịu về rồi. Tới Noel ḿnh sẽ chơi chiêu ǵ hả bà?

Bà Nội bây hổng cho... mặc quần !
Anh nọ qua nhà ông bà nội chơi. Thấy ông nội ngồi trước nhà mà không mặc quần ǵ cả, anh ngạc nhiên kêu lên:
- Trời đất ơi, sao ông nội ngồi đây không mặc quần ǵ hết vậy ?
Ông cụ mắt vẫn nh́n xa xăm không trả lời. Anh lại hỏi:
- Ông nội, sao ông ngồi đây mà... không mặc quần vậy ?
Cụ già trả lời chậm răi mặt vẫn quay nh́n về phía trước:
- Mày biết hông, hôm qua tao ngồi đây không mặc áo, tối bị cứng cái cần cổ. Cho nên hôm nay bà mày bắt tao ngồi đây mà hổng cho... mặc quần !

Tám Lạng, Nửa Cân
Một lần, cô thư kư thấy giám đốc quên kéo khóa quần, liền nhắc khéo:
- Thưa ông! Ông có biết rằng trại lính của ḿnh đang mở cửa không!
Giám đốc không hiểu ngay nhưng sau đó, ông ta t́nh cờ nh́n xuống và thấy khóa quần ḿnh mở toang hoác. Lấy làm thú vị về tính hài hước của cô thư kư, ông giám đốc quyết định trêu cho cô một mẻ. Gọi cô vào pḥng, ông hỏi:
- Tiện đây, tôi muốn hỏi, khi trại lính của tôi mở cửa, cô có thấy một anh lính đứng nghiêm trong đó không?
Cô thư kư nhanh trí đáp:
- Tất cả những ǵ tôi thấy là một cựu chiến binh già nua, thương tật đầy ḿnh đang ngồi ủ rũ trên công sự.

T́nh Trong Thang Máy

Trong thang máy, khi ấn nút báo tầng th́ khuỷu tay của anh chàng nọ vô t́nh chạm vào “công tắc điện” của cô gái đứng bên cạnh. Anh chàng vội nói:
- Ôi! Tôi rất xin lỗi! Nếu trái tim của cô mềm mại như bộ ngực cô th́ hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.
Cô gái nh́n anh giây lát rồi trả lời:
- Nếu “cái đó” của anh cũng cứng như khuỷu tay cth́… tôi ở pḥng 301.
 
Ông Cảnh Sát Thật Dễ Thương
Một tài xế chạy xe quá tốc lực bị cảnh sát đuổi theo và chặn lại. Anh cảnh sát nói: "Rất may cho anh, hôm nay tôi có chuyện vui trong ḷng, tôi cho anh một cơ hội: Nếu anh nói ra một lư do chính đáng tại sao anh chạy xe nhanh quá như vậy th́ tôi tha cho anh..." 
- "Thưa Xếp, Chẳng nói giấu ǵ Xếp. Tuần trước con vợ tôi bỏ đi theo một tên cảnh sát, hôm nay, thấy xe Xếp đuổi theo, tôi phải chạy nhanh v́ tôi tưởng tên cảnh sát đó đuổi theo để trả lại con vợ cho tôi..."
- "Hay! Tôi tha cho anh đó...“ 
  
Lời Cầu Nguyện Linh Ứng 
Ở vùng nọ có mốt nuôi vẹt. Một phụ nữ phàn nàn với cha xứ:
- Thưa Cha, lũ vẹt cái nhà con chỉ biết nói mỗi một câu: “Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không ?”
- Thật là tục tĩu! Ta sẽ giúp con việc này. Hai con vẹt Francis và Job của ta suốt ngày cầu nguyện và đọc kinh thánh. Hăy mang vẹt của con đến nhà ta. Chung một lồng với chúng, chắc chắn lũ vẹt của con sẽ được dạy dỗ về sự lễ độ và tôn kính.
Người phụ nữ mang hai con vẹt cái của bà ta đến nhà cha xứ. Thấy hai con vẹt đực đang cầm quyển kinh và lầm bầm cầu nguyện, bà ta liền thả hai con vẹt cái của bà vào với chúng. Các ả vẹt cái la lên:
- Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?
Yên lặng… Một con vẹt đực sững sờ buông rơi quyển Kinh, ngó qua bạn nó và thốt lên:
- Francis! Những lời cầu nguyện của chúng ta đă được ứng nhiệm rồi!

Đúng là Tào Tháo  
Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền họp Hội nghị G3. Vua nhà Hán chủ tŕ.  Vua Hán cho các cung nữ cởi trần, bôi nhọ nồi vào vú, bắt múa đăi tướng.  Cuối cùng, chọn 3 cô đẹp nhất cho ngồi cạnh 3 vị Tào, Lưu, Tôn. Bỗng đèn đuốc tắt hết.  Hồi lâu đèn nến mới sáng lên. Th́ thấy tay Tôn Quyền nhọ đen nhẻm, mũi Lưu Bị cũng bị đen.  Vua Hán nghĩ bụng: Tôn Quyền khua khuắng cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy đất Ngô,  Lưu Bị ngửi cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy Ba Thục, chỉ có Tào Tháo là trung thành với ta.  Vua Hán bèn khen Tào trung nghĩa. Tào Tháo khoái quá, cười nhe răng. Răng và lưỡi đen thui.

Tiếng Việt tuyệt vời!!!! 

Trên đường từ Bắc vào Nam phải qua đèo Ngang. Khi qua đèo, một đồng chí lên tiếng: - Đất nước ḿnh mấy trăm năm nay làm ăn không khấm khá chắc cũng tại cái đèo này. Nó nằm ngang ch́nh ́nh nên tổ tiên ta đă đặt tên cho nó là Đèo Ngang. Chính v́ vậy nên làm ăn không phất lên được. Mọi người thắc mắc hỏi tại sao ? Một đồng chí  trẻ hăng hái phát biểu: - Có ǵ đâu mà không hiểu. Đèo Ngang là Đang Nghèo! Nếu bây giờ ḿnh đổi lại là Đèo Nghếch th́ Đếch Nghèo. Thế là đồng ư đổi tên thành Đèo Nghếch. Thật là linh ứng.
Sau vài năm, kinh tế phát triển đi lên, làm ăn khấm khá, dân chúng hơi ấm hơi no.
Nhưng thói đời hể no cơm th́ ấm cật, v́ vậy dân số càng ngày càng tăng, mà lại tăng quá mức. 
V́ vậy  họp khẩn cấp để t́m cách chặn đứng 
việc bùng nổ dân số. Nhưng t́m măi vẫn chưa ra kế hoạch nào. Bổng một chú  già khọm đưa tay xin có ư kiến. Chú nói: - Trước đây ta đổi Đèo Ngang thành Đèo Nghếch th́ đúng là có hiệu quả như mong muốn, vậy nay ta lại đổi thêm một lần nữa xem sao v́ cái tên nó nói lên cái đặc điểm của vùng đất địa linh nhân kiệt yết hầu của nước ta. 
Mọi người nhâu nhâu lên hỏi: - Nhưng mà ăn nhập ǵ tới việc kế hoạch hóa gia đ́nh? Chú kia trả lời: - Có chứ ! - Thế đồng chí định đổi thành tên ǵ? - Đèo Đứng !!!!!!!!! 

Máy Ḍ Nói Dối 

Anh chàng John rất chuộng máy móc hàng hóa vừa được tung ra thị trường, nhiều khi chưa biết rơ lợi ích, hiệu quả của món hàng. Một hôm anh ta vác về nhà một món hàng lạ, có h́nh dáng như một robot và bảo với vợ con đây là một cái máy ḍ nói dối. Sẵn dịp cậu con Tommy vừa đi học về… muộn 2 giờ. 
Để biểu diễn máy, John hỏi: "Con đi đâu mà giờ này mới về?" 
Cậu con trả lời: "Mấy đứa con đi thư viện làm bài chung." 
Người máy bèn đến gần Tommy tát cho nó một cái như trời giáng, làm nó bổ chửng. 
“John, robot này là máy ḍ nói dối đó con à, con nói dối là nó đánh đau lắm.  Nói thật đi, con đi đâu?" 
Tommy cúi đầu nói: "Con đến nhà bạn coi phim." 
"Vậy tụi con xem phim ǵ?" 
Tommy trả lời:  Phim “The Ten Commandments". Người máy đến tát cho Tommy một cái nữa. 
Nó vội vàng chữa lại: "Tụi con xem phim “The Sex Queen”.  Con xin lỗi đă nói dối." 
John nghiêm mặt nh́n con: "Con thật đáng xấu hổ, hồi bằng tuổi con, không bao giờ bố dám nói dối cha mẹ." 
Người máy lẳng lặng đến tát cho John một cái đích đáng. 
Marie, vợ John, ôm bụng cười ngặt ngoẽo, chảy cả nước mắt nước mũi: "Đáng đời anh chưa?  Thằng Tommy thật đúng con anh." 
Ngay lập tức người máy cho Marie một cái tát... đo ván!

Mê Cờ Hơn Mê Vợ

Ngày 8-3 khi về đến nhà với bó hoa và gói quà trên tay, chồng được vợ chào đón bằng một bộ đồ ngủ cực kỳ gợi cảm.
“Hăy trói em lại… – Cô vợ kêu lên bằng giọng phấn khích – Và anh làm… bất cứ điều ǵ anh muốn”.
Thế là anh chồng trói nghiến vợ lại và chạy ra đầu ngơ đánh cờ đến tối mịt mới về.

Vợ Mới Cưới

Tạp chí “Phụ nữ tân thời” phỏng vấn một anh chàng mới cưới vợ, vợ anh ta là một nữ cảnh sát giao thông:
“Xin anh cho biết cảm tưởng khi có một người vợ như vậy?”.
“Rất không thoải mái!”.
“Anh có thể nói rơ hơn?”.
“Vâng, ngay đêm tân hôn tôi đă bị cô ấy phạt tới 3 lỗi cùng lúc: Tốc độ quá nhanh, đỗ sai … nơi quy định và không đội mũ bảo hiểm”!

Trọng thưởng!

Theo tiết lộ của cục "T́nh Báo Hoa-Nam" Trung-Cộng, đồng chí LIN tức hồ-chí-minh trong thời gian tạm trú tại Quảng-Đông có đóng một bộ Phim quảng cáo cho Hồng Quân Trung-Cộng có tên: "Chôn lầm người Trinh nữ" (Virgin wrong funeral).
Nghệ danh của hồ-chí-minh khi đóng phim là: Điệp-liên-Tú cùng nữ tài tử Bắc-Hàn tên Eo-Chang-Hy. Phim gốc đă thất lạc, cục t́nh báo Hoa-Nam hứa trọng thưởng 2 triệu Dollars ($2,000,000.00 USD) cho bất cứ ai t́m được bản gốc cuốn phim nầy.
Xin liên lạc về: 1(800)hieproidong (hiếp rồi dông)

Nôn Ra Máu

Có anh nông dân hút nhiều thuốc lào viêm phổi. Một bữa nặng quá ho ra máu. Người nhà thấy thế đưa đến trạm xá. 
Đến nơi ông bác sỹ già trực bảo: - Nó làm sao. 
- Dạ...nôn ra máu bác sỹ ạ. 
Thế là ông hư hoáy ghi vào sổ khám bệnh      ..."Lôn ra máu..." 
Rồi ông nói ráo hoảnh, Đưa lên Huyện nhanh, nặng lắm.
Đến huyện bác sỹ trực nh́n qua sổ y bạ càu nhàu: - Mẹ, ngu quá, có dấu huyền cũng không đánh vào, "lôn" là cái khỉ ǵ mà ra máu. 
Rồi quát: đưa lên tỉnh ngay sau khi thêm cho một dấu huyền to đùng. 
Đến tỉnh bác sỹ trực chửi tục: - Cái bọn thất học, dùng từ bố láo, học măi mà không biết gọi một từ "âm hộ" cho đàng hoàng. 
Rồi quát: - Y tá đâu, sắp đẻ rồi, băng huyết này... 
Xe băng ca chạy rầm rầm quưnh quáng,  không ai có thời giờ để nh́n bệnh nhân, cô y tá đẩy xe vào pḥng cấp cứu, tḥ tay khám giữa hai chân "sản phụ" rồi hét lên: 
- Đẻ ngược rồi, em đă túm được một chân đứa bé...

Đọc Cái Này Cho Đỡ Buồn

Trên máy bay, mọi người được thông báo là nhiên liệu sắp cạn, nên ai thấy ǵ không cần thiết th́ vứt xuống để giảm trọng lượng. Một người Mỹ đem cái vali sang trọng của ḿnh vứt xuống. Mọi người hỏi th́ ông ta bảo: "Vali đô la ấy mà. Ở Mỹ thiếu ǵ đô la!" Một người Nhật đem cái ḥm tuyệt đẹp của ḿnh vứt xuống. Mọi người hỏi th́ ông ta đáp: "Ḥm kim cương ấy mà, ở Nhật thiếu ǵ kim cương!". Người Việt Nam đứng gần đó đạp hai ông này rơi xuống. Mọi người đang sửng sốt th́ ông ta bảo: "Người ấy mà. Ở Việt Nam thiếu ǵ thằng nổ như vậy!"

Người Mĩ sợ người Nhật v́ người Nhật ko nói mà làm, Người Nhật sợ người Trung Quốc v́ người Trung Quốc đă nói là làm, Người Trung Quốc lại sợ người Việt Nam v́ người Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo!

Một cô gái ngồi sau xe ôm vừa đi đường vừa ngắm cảnh rồi nói với anh xe ôm: Mới có 15 năm mà Sài G̣n thay đổi nhiều quá ha anh. Anh xe ôm tưởng vớ được Việt kiều khách sộp liền hỏi: Ủa, cô ở Mỹ về hay là đâu? - Dạ không anh, em mới ở tù ra mấy hôm, hồi đó đi cướp xe ôm xém bị chung thân anh à.

Chán đời cắt tóc đi tu Nghĩ đi nghĩ lại........đi tù sướng hơn Trong tù làm chủ giang sơn Một căn pḥng đá với dăm ba thằng Thằng nào cũng có khiếu năng Thằng th́ giỏi họa thằng th́ làm thơ Có thằng lại đứng ngẩn ngơ V́ sao ta lại trở vô trong tù?????

10 tính xấu của con trai: Thích dê là một. Thèm game là hai. Chây lười là ba. Ba hoa là bốn. La'o nha'o là năm.An ha`ng là sáu. Trơ tráo là bảy. Phe phẩy là tám. Hám danh là chín. Bủn xỉn là mười:
10 đức tính tốt của con gai': Thủy chung là một. Dịu ngọt là hai. Vui tươi là ba. Toan lo là bốn. Từ tốn là năm. Đoan trang là sáu. Chu đáo là bảy. Giỏi làm là tám. T́nh cảm là chín. Thầm kín là mười.

Có 3 thằng ăn trộm trái cây của vua, bị quân triều đ́nh bắt được, bị quan xử như sau: thằng nào nuốt đc trái cây ḿnh ăn trộm mà ko cười th́ đc tha. Thằng đầu nuốt hoài hông đc trái quưt-->chém, thằng thứ 2 nuốt trái nho xong cười--> chém. Hai thằng gặp nhau trên thiên đàng, thằng thứ nhất chửi thằng thứ 2: "mẹ, có mỗi trái nho nuốt hông xong là sao mày?", thằng kia: "tao nuốt xong rồi, tự nhiên quay qua, thấy thằng kia đang cầm trái sầu riêng….hic…nên tao mắc cười."

Quốc Gia Tèo hỏi má: "Má ơi ! Sao mà trên bản đồ thế giới chỉ có nước Áo mà không có nước Quần vậy má ?" Má trả lời:"Ừm ... kể cũng lạ nhưng cũng hay, v́ nếu có nước Quần th́ ḿnh đâu thấy được nước Cu-Ba !!!"

Nhà sư mở lớp dạy học ở chùa. Một hôm 1 vị phụ huynh t́m đén gặp ông. Phụ huynh: " Sao thầy mắng chửi con tui....?" Nhà sư: " Mô phật ! Bần tăng xưa nay chưa chửi ai bao giờ..." Phu huynh: " Ông c̣n xạo nữa ha, con tôi c̣n bi ông đánh bầm tím cả người đây !!" Nhà sư: " Mô phật ! Bần tăng xưa nay chưa đánh ai bao giờ..." Phu huynh: " ! Mày c̣n đinh xạo hả, đánh nhau không !!!" Nhà sư: "Mô phật ! Bần tăng xưa nay chưa ngán ai bao giờ"
 
Cô diễn viên tâm sự với bạn: "Lăo sản xuất phim vừa tuyển tớ vào làm tối hôm qua đă có nhă ư tặng tớ chiếc nhẫn kim cương to tướng và gợi ư cho tớ nhận vai trong mấy bộ phim nặng kư... - Thế cậu nói sao? - C̣n nói sao nữa! Tớ bảo: "Thưa ông, tôi hiểu rồi! Lúc này tôi không c̣n muốn thấy mặt ông nữa". - Trời! Cậu ghê gớm nhỉ! Rồi sao nữa? - Lăo ta thông minh phết, vừa nghe vậy đă liền giơ tay tắt đèn. Những bí quyết thành công trong cuộc sống?

Nằm trên giường, tôi tự hỏi đâu là những bí quyết thành công trong cuộc sống?
Tôi t́m thấy câu trả lời ngay trong căn pḥng này:
- Quạt đang quay chậm răi nói với tôi: hăy luôn từ tốn.
- Trần nhà gợi ư: hăy cố gắng vươn cao.
- Cửa sổ bảo: hăy nh́n ra thế giới.
- Đồng hồ nhắc nhở: mỗi phút giây đều quí giá.
- Gương khuyến cáo: hăy nh́n lại ḿnh trước khi hành động.
- Lịch nhắn nhủ: hăy theo kịp tin tức và thời đại.
Và ...vợ nói: “Ngủ đi cha nội, mai c̣n đi làm kiếm tiền đưa tui nữa!!“.

Lạy Bác Ạ !!!

“Ông Phê có đứa con trai. Tên nó là Nhớn. Thân xác tồng ngồng, nhưng đầu óc th́ ngu. Ngu đến nỗi không biết phân biệt trong họ hàng làng nước ai là bác ai là chú, ai là ông, ai là cụ. Gặp ai, nó cũng trơ mắt ếch ra nh́n, như nh́n người xa lạ.
Ông Phê bèn dạy con:”mày phải nhớ: ai không có râu, th́ là chú hoặc là anh, mày phải cúi đầu chào thưa chú ạ, thưa anh ạ. C̣n ai có râu, th́ phải mày phải “lậy bác ạ”.
Ông Phê c̣n chỉ vào ảnh bác Hồ treo trên vách mà bảo;” mày thấy không, mồm Bác ở giữa, chung quanh mồm Bác có râu, râu chứ không phải lông. Mày lạy Bác đi.” Thằng Nhớn cúi đầu chắp tay “ lạy bác ạ”.
Từ đó, mỗi khi đi ngang qua ảnh bác Hồ, nó đều nh́n chằm chặp vào cái mồm có râu của Bác, rồi cúi đầu “ lạy Bác ạ.”
Thằng bé thật là thông minh. Ông Phê tự nhủ. Ông lấy làm mừng, cho rằng nhà ḿnh vẫn c̣n có phước.
Cái mừng của ông c̣n lớn hơn, khi ông nghĩ đến truyện nối rơi tông đường.
Thằng Nhớn không phải là đứa đần độn. Ông sẽ cưới vợ cho nó, và sau khi nó thành gia thất, ông sẽ chạy cho nó một chân ủy ban trong huyện trong xă.
Ông nghĩ đến con Hĩm. Con Hĩm là đứa gái cưng của ông C̣m, chủ tịch ủy ban thông tin huyện. Con Hĩm lại có hai người anh là liệt sĩ được Huân Chương Độc Lập Hạng Ba và Huy Chương Bác Hồ Hạng Nhất.
Ông Phê suy nghĩ, rồi nhờ người mai mối. Gia đ́nh con Hĩm bằng ḷng. Ông Phê mừng như bắt được vàng.
Ông Phê bèn cho sửa sang lại nhà cửa, và sửa luôn cái buồng bên cạnh buồng vợ chồng ông, để làm pḥng tân hôn cho hai vợ chồng chúng nó.
Đám cưới thật là linh đ́nh. Ông chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Xă đem đến mừng một bức ảnh bác Hồ to bằng nửa cái chiếu manh. Thằng Nhớn cúi đầu chào quan khách theo đúng như ông Phê đă dạy nó. Rồi nó nh́n chằm chặp vào ảnh Bác Hồ, nó nh́n vào cái mồm có râu của Bác Hồ. Nó cúi rạp đầu xuống “lậy bác ạ”.Chẳng những lậy một lần, mà lậy năm sáu lần. Quan khách ai nấy đều khen. Ông Phê th́ mừng đến rơi nước mắt.
Đêm tân hôn, thằng Nhớn dắt con Hĩm vào buồng, mặt mày hớn hở. Bên này buồng, ông Phê lắng nghe động tĩnh.
Có tiếng sột soạt.. Có tiếng cười hích hích. Ông Phê mừng lắm.
Rồi có tiếng con Hĩm “nhột, nhột thấy mồ”, và tiếng cười hích hích. Ông Phê hả hê trọng bụng. Một lúc sau, im lặng.
Bỗng có tiếng thằng Nhớn: “lậy Bác ạ, lậy Bác ạ”. Không phải một lần, mà năm sáu lần. Giọng thằng Nhớn mỗi lúc một thêm khẩn trương. “Lậy Bác ạ, lậy Bác ạ”.
Ông Phê lẩm bẩm: quái, tại sao cái thằng này lại cứ lậy bác ạ. Ông rón rén bước đến bên cạnh buồng thằng Nhớn. Ông khẽ đẩy cánh cửa buồng thằng Nhớn.
Dưới ánh đèn dầu, ông thấy con Hĩm trần truồng nằm ngửa tô hô trên giường. C̣n thằng Nhớn th́ cúi đầu chắp tay vái lia lịa. Vừa vái vừa “lậy Bác ạ, lậy Bác ạ”. Ông Phê điên tiết, quát lớn:“Thôi, lậy thế đủ rồi, bây giờ mày lấy cái mả cha của mày đút vào mồm Bác đi”.

Chuyện những con Chó tṛ chuyện với nhau

(Nguyễn Hữu Thọ)
Khi c̣n bị phân chia bởi “bức tường ô nhục”, người dân Đông Đức hay kể lén câu chuyện sau đây: Có một con chó chui tường từ Đông sang Tây. Thấy khách lạ nên lũ chó bên Tây Đức xúm xít lại, tíu tít hỏi thăm:
- Bên ấy có hội bảo vệ súc vật không?
- Có chứ.
- Có nhà thương và bác sĩ thú y không?
- Có luôn.
- Có đồ hộp dành riêng cho chó không?
- Có tuốt.
- Thế th́ việc ǵ đằng ấy phải vất vả chui tường sang đây?
- Tại v́ bên âư chúng cấm không cho...sủa!
....
C̣n những con Chó từ Việt Nam sang Mỹ th́ những con Chó bên Mỹ hỏi:
- Thế bên Việt nam giờ đă thay đổi và sướng lắm rồi mà, sao c̣n sang Mỹ?
Chó VN trả lời:
- Bên ấy chỉ có Chó của Cán bộ là sướng thôi, nhiều bồi dưởng và mập béo, c̣n bọn em th́ chỉ được cơm thừa canh cặn thôi ạ !
.....
C̣n những con Chó Hải Ngoại hồi hương th́ bị những con Chó bên VN hỏi rằng:
- Các bạn bên ấy đầy đủ hết thế sao lại về nước?
Chó Hải Ngoại hồi hương trả lời:
- Bên ấy họ không cho bọn em ăn cứt! chỉ bên nhà mới được ăn caca nên tụi em phải về!

Đầu Óc Chó !
Sưu tầm / Chuyển gởi: Trần Lê Lư
 
Một con chó đến xin Ngọc Hoàng cho được đầu thai làm người Việt Nam. Ngọc Hoàng chấp thuận:
- Được, ta sẽ cho mi toại nguyện, mi c̣n xin điều ǵ nữa không?
Chó nói:
- Con xin là người Việt nhưng được sống ở Đức, được ăn học ở Đức.
Ngọc Hoàng phán:
- Cũng được.
Ngọc Hoàng lại hỏi:
- Cho mi làm người Việt, cho mi sống ở Đức, ăn học trường Đức, thành tài ở Đức, mi sẽ làm những việc ǵ?
Chó thưa:
- Con hứa khi là người và khi con ăn, học ở nước Đức, con thành tài, con là bác sĩ, luật sư, chuyên gia, con sẽ là Việt Kiều Yêu Nước Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam, độc lập tự do hạnh phúc, con sẽ trung thành với Bác và Đảng.
Ngọc Hoàng phán:
- Vậy th́ đầu óc mi vẫn là Chó, mi xin đầu thai làm người làm ǵ?

Đánh Ngay Bộ Chỉ Huy

Sau ngày 30.4.75 nhiều gia đ́nh Cán bộ "ngố", bộ đội "ngu" từ miền Bắc vào Nam lập nghiệp, trong số đó có vợ chồng Hương, từ Hải pḥng vào đây, v́ là Cán bộ "ngố" thâm niên nên đôi vợ chồng này được ưu tiên "hóa giá" nghĩa là được mua một căn nhà với giá tượng trưng (căn nhà này bọn cộng sản tịch thâu và chiếm đoạt của một gia đ́nh sĩ quan Việt Nam Cộng Ḥa, người chồng bị đưa ra miền Bắc ở tù, vợ và các con bị đưa đi vùng kinh tế mới).
Từ ngày có gia đ́nh Ông Hương dọn về ở, xóm tôi tự nhiên náo động hẳn lên, v́ hầu như không ngày nào hai vợ chồng này không có những cuộc căi vă, chúng tôi chẳng ai muốn can ngăn, phần v́ c̣n lạ lẫm nhau, phần v́ giữa chúng tôi và họ vốn đă có một hố sâu ngăn cách, khó mà ḥa hợp nhau được.
Ông chồng vốn là một tay nát rượu, xưa nay bị kềm chế, bây giờ vào Nam, mặc sức mà uống, nên mỗi lần uống là mỗi lần say khướt, mà mỗi lần say là thế nào hai vợ chồng cũng lục đục. Một hôm cả xóm đang yên tĩnh, bỗng nghe tiếng thất thanh:
- Ối giời đất, thánh thần ơi, ối làng nước ôi, sao tôi có thằng chồng khốn nạn thế này hở Giời?
Chúng tôi chạy lại trước cửa, thấy anh chồng hai mắt nhíu lại, giọng lè nhè:
- Khốn nạn hả, mày bảo ông khốn nạn hả, Khốn nạn mà sao mày cứ bám lấy ông như đỉa, mày làm khổ ông, mày giam hăm ông.
Hai bên lời qua tiếng lại, nhưng v́ anh chồng đă nát rượu nên không thể căi lại mụ vợ dẻo mồm, dẻo miệng, anh chỉ c̣n cách sử dụng nắm đấm làm biện pháp chiến thắng, nhưng đấm quờ đấm quạng, càng đấm cái loa rè càng tăng công suất. Chị vợ cũng không kém, càng sấn sổ vào gần chồng để xỉa xói. Bất ngờ, một cú đấm mạnh trúng ngay vào mồm. Chị vợ hét lên:
- Ối làng nước ơi, đồng bào, đồng chí ơi! Nó đánh vào đài rồi.
Thừa thắng xông lên, anh chồng nhắm ngay mắt vợ đấm cho một cú, chị vợ lảo đảo, vừa né vừa la:
- Ối giời ôi, Nó đánh trúng trung tâm nghe nh́n rồi.
Ông chồng đá tiếp vào chân vợ.
- Ối nhà nước ôi! Nó đánh vào Bộ giao thông vận tải rồi.
Anh chồng quơ tay phải trúng ngay vú trái! Bà vợ càng la to hơn:
- Đồ vô nhân đạo! Đồ dă man, Mày dám tấn công vào cơ quan Bảo vệ bà mẹ và trẻ em nữa à?
Vợ càng la to, chồng càng hăng tiết, đấm ngay một cái vào vú phải.
- Ối giời đất ơi, Nó tấn công vào Tổng cục cao su rồi!
Anh chồng gào to:
- Mày nói ǵ, cái ǵ mà cao su với không cao su, Ông cho mày biết tay luôn... vừa nói hắn vừa nhắm ngay chỗ kín mụ vợ đá thẳng vào.
Bà vợ thét lên:
- Ối làng nước ơi, Ối Bác Hồ, Bác Giáp ơi, cái thằng chồng khốn nạn của con nó đă tấn công thẳng vào Bộ Chỉ Huy Sinh Đẻ Có Kế Hoạch của Bác rồi Bác ơi!

Chuyên Vui Về Chụp H́nh
Hai vợ chồng kia rất yêu thương nhau, sau 10 năm thử thách bà vẫn chưa có bầu. Cuối cùng ông đồng ư nhờ một nguời đàn ông khoẻ đẹp để cấy giống. Mọi chuyện đă sắp đặt, giờ hành sự đến, ông rời nhà và dặn vợ sẽ có nguời tới làm phận sự, bà cứ tự nhiên tiếp đăi ân nhân. Trong khi ấy, một nhiếp ảnh gia chuyên chụp h́nh trẻ em dạo trong vùng tới gơ cửa. Chủ và khách thuộc diện mau mồm miệng. Khách chưa kịp mở lời, chủ đă vồn vă mời vào, bà nhanh nhẩu:
-  Tôi biết ông là ai, đến đây làm ǵ, tôi đang chờ ông đây, xin ông cứ tự nhiên.
-  Thật vậy sao, hôm nay tôi có chuơng tŕnh giảm giá đặc biệt, sản phẩm trẻ em là chuyên nghiệp của tôi, bảo đảm không vừa ư không tính tiền bà.
-  Thế tốt, đó là điều vợ chồng tôi mong muốn. Xin ông cho biết ḿnh sẽ làm việc ở đâu?
-  Bà cứ yên tâm, theo kinh nghiệm của tôi, phải làm hai cái trong bồn tắm, trên bàn ăn, duới bếp và sau đó có thể ḅ càng duới sàn nhà.
-  Trong bồn tắm? Duới sàn nhà? Chồng tôi chưa bao giờ làm như thế, hèn ǵ.....
-  Thưa bà nghề chúng tôi không bảo đảm làm đâu trúng đó, tôi phải thử 5,7 kiểu, mỗi vị trí 1-2 cái, càng nhiều góc cạnh khác nhau, càng hy vọng mang lại kết quả tốt.
-  Chồng tôi xưa nay chỉ có một chỗ, làm hoài một kiểu hèn chi...Nếu vậy, xin ông làm liền, tôi nóng ḷng lắm rồi.
-  Thưa bà, nghề này không cho phép chúng tôi vội vă, mặc dầu chỉ cần 5-10 phút, nhưng thiếu sự chuẩn bị, kết quả sẽ hong làm bà thỏa măn.
-  Phải rồi, chồng tôi không có kinh nghiệm, ông ấy vội vội vàng vàng, phụp một cái là xong, đem đi rửa (h́nh), hèn chi...
-  Thưa bà, tôi không dám chê ông nhà, nhưng hành nghề như vậy hèn ǵ trong nhà bà không có một sản phẩm nào ra hồn.
-  Phải rồi, chúng tôi cũng muốn có h́nh ảnh con cháu cho đỡ buồn.
Anh phó nḥm mở cặp lấy ra mấy tấm h́nh trẻ em. Chỉ một tấm chụp trong sân truờng:
-  Thưa bà, cái này chúng tôi làm việc ở sân truờng.
-  Ấy chết, ai lại làm ở nhà truờng, không sợ cảnh sát sao?
-  Không sao thưa bà, lúc làm cái này chúng tôi chuẩn bị sẵn từ ngoài, vào tới là phụp liền, cảnh sát cũng khoái đứng xem chúng tôi làm suốt buổi !
Phó nḥm đưa tấm h́nh khác chụp em bé sinh đôi:
-  Cặp sinh đôi này thật là khó khăn, bà mẹ các cháu không giữ nổi, chúng tôi làm suốt ngày.
-  Trời đất, làm ǵ mà giữ không nổi !
-  Dạ phải, bà ấy luôn chân luôn tay, hai đứa không đứng yên một chỗ, đứa này xáp vô là đứa kia đă ra, cứ thế, lăng xăng măi, mệt quá, hai đứa vừa ngồi chụm lại, tôi phụp một cái, thật bất ngờ mà lại đẹp thế này.
Đưa tấm h́nh em bé khác chụp ngoài công viên:
-  Bé này, thưa bà tôi đă mất 4 tiếng đồng hồ làm ngoài công viên, c̣n hư cả đồ nghề nữa.
-  Ông nói sao? Làm tới 4 tiếng đồng hồ? c̣n hư cả đồ nghề nữa?
-  Dạ phải, thưa bà thằng nhỏ nhúc nhích quá, tôi phải chui vào bụi rậm, chỉ ḷi đồ nghề ra, v́ nặng, tôi phải để đồ nghề trên cái nạng, thằng nhỏ nhúc nhích sàng qua sàng lại lia chia, rung chuyển cả mặt đất, đồ nghề mất thăng bằng rơi xuống, đụng phải tảng đá làm tôi thót cả ruột gan.
-  Thôi đuợc, tôi đă xem sản phẩm của ông, ḿnh bắt đầu đuợc chưa, tôi cũng chịu hết nổi rồi.
-  Thưa bà, xin bà 5 phút, tôi ra xe lấy cái tripot, cái nạng để đựng đồ nghề.
-  Trời ơi, đồ nghề của ông phải chống nạng hay sao?
-  Thưa bà, cái cà nông (camera cannon) của tôi vừa dài vừa nặng, tay tôi cầm không nổi. Ấy...ấy....bà sao vậy?
Nghe tới đó, bà chủ nhà kinh hoàng, bủn rủn tay chân té xuống sàn nhà nằm sùi bọt mép...

Chuyện BG

BG là lực sĩ tập tạ có thân h́nh vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một lần về VN, BG làm quen được một cô gái trẻ ở quán bia, và cô gái đồng ư theo BG về nhà chơi. Khi hai người vô tới pḥng ngủ, BG ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe:
- Em thấy ǵ chưa, mỗi bên là 100kg thuốc nổ đó.
Kế đến BG cởi quần ra khoe bắp đùi:
- Em thấy ǵ chưa, mỗi cái đùi anh là 500 kg thuốc nổ đó
Tiếp theo, BG cởi luôn quần x́ -  Vừa ngó qua một cái, cô gái vội vàng xách bóp chạy đi. BG ta ngạc nhiên hỏi:
- Này, em đi đâu mà vội vàng thế?
Cô gái vừa chạy ra tới cửa vừa trả lời:
- Ối giời ơi, hai khối thuốc nổ cả ngh́n kư lô mà cái ng̣i ngắn thế kia mà không chạy th́ chờ nó nổ banh xác à.

Leo Lên Đạp Liền
Một cô gái đi thi hoa hậu, đến phần thi vấn đáp, ban giám khảo nh́n vào hồ sơ th́ thấy ghi "Bốn đời chồng nhưng vẫn c̣n gin" th́ đặt câu hỏi:
- Tại sao cô 4 đời chồng rồi mà vẫn c̣n gin?
Cô gái trả lời:
- Lấy anh chàng đầu là một anh chàng công tác tại pḥng điều tra xét hỏi nên cứ GIỮ NGUYÊN VẸN", do vậy không làm ăn chi hết ==> ly dị!
Người chồng thứ hai là một nhà hùng biện nên NÓI TH̀ HAY CHỨ KHÔNG BIẾT LÀM ==> ly dị!
Người chồng thứ ba công tác tại viện bảo tàng nên KHÔNG RỜ VÀO HIỆN VẬT ==> ly dị!
Người chồng thứ tư công tác tại pḥng kế hoạch nên chỉ VẠCH RA RỒI ĐỂ ĐÓ CHỨ KHÔNG LÀM TIẾP ==> ly dị luôn!
Ban giám khảo hỏi tiếp:
- Nếu đoạt được vương miệng cô sẽ lấy chồng làm nghề nào?
- Em sẽ lấy anh đạp xích lô.
- Tại sao lại là đạp xích lô.
- Tại đạp xích lô rất thực tế LEO LÊN LÀ ĐẠP LIỀN....!!!

Kế ǵ?
Vợ nói với chồng:
- Ḿnh ơi! Để đo nhiệt độ người ta dùng nhiệt kế, để đo cường độ ḍng điện dùng ampe kế, đo hiệu điện thế dùng vôn kế ... Để đo sự bền vững của con tim, khối óc đàn ông người ta dùng mỹ nhân kế. C̣n để đo sức khỏe của ḿnh th́ dùng kế ǵ nhỉ?
Chồng:
- Để đo sức khỏe của anh là phải dùng.... vợ kế!
- !!!

Hai Con Sóc
Một người lính canh bị đưa ra toà án binh v́ tội đă bỏ phiên gác của ḿnh. Anh ta bị kết án 3 năm tù giam.
Trước toà, anh ta điều trần:
- Tôi không phản đối quyết định của toà án, nhưng trước hết tôi muốn kể cho mọi người nghe tại sao tôi lại bỏ gác. Số là trong khi đang đứng gác - mà các vị biết đấy, đứng gác th́ không được phép động đậy, dù chỉ là một bộ phận - và chỉ c̣n 5 phút nữa th́ hết phiên, tôi thấy hai con sóc ḅ lại gần. Nó hít, nó ngửi, rồi mỗi con chia một bên và chui vào ống quần tôi. Nhột quá, nhưng tôi vẫn đứng yên v́ kỷ luật quân đội mà. Sự thể cứ thế tiếp diễn, và tôi tiếp tục phải cắn răng. Nhưng tới khi nghe thấy chúng nó hỏi nhau "Ăn quả nào trước nhỉ ? ", th́ tôi ú té chạỵ Vậy đó, nếu có tù 30 năm th́ tôi cũng sẽ không phản đối.
Nghe nói sau đó, anh ta được giảm thành án treo.
 
Ai Cũng Thi
Trước kỳ thi tốt nghiệp trung học sơ sở, sếp đầu ngành giáo dục tỉnh triệu tập các trưởng pḥng giáo dục các huyện, ra chỉ thị: "Tỉnh ta không được để mất mặt với các tỉnh bạn, nhất là khi lănh đạo của bộ quan tâm chỉ đạo ngành giáo dục của tỉnh ta. Do đó, tôi ra chỉ tiêu không huyện nào có học sinh thi rớt. Phải đậu 100%".
- Sếp yên tâm... - Các trưởng pḥng giáo dục đồng thanh nhất trí nhận chỉ thị. Các ngài nghĩ: "Chuyện này giao cho các trường tự lo".
Vừa về đến nơi, các trưởng pḥng giáo dục liền triệu tập hiệu trưởng các trường trong huyện nhà, ra chỉ thị:
- Huyện ta không được để mất mặt với các huyện khác, nhất là khi lănh đạo tỉnh quan tâm chỉ đạo ngành giáo dục huyện ta. Do đó, tôi ra chỉ tiêu không trường nào có học sinh thi rớt. Phải đậu 100%...
- Sếp yên tâm... - Hiệu trưởng các trường đồng thanh nhất trí nhận chỉ thị. Các ngài nghĩ: "Chuyện này giao cho giáo viên chủ nhiệm các lớp tự lo".
Các ngài hiệu trưởng, tất nhiên, không muốn trường ḿnh bị tụt hạng, v́ điều đó có nghĩa là hiệu trưởng không có năng lực. Mà không có năng lực nghĩa là con đường tiến thủ của các ngài đi tong. Do đó, các ngài bèn triệu tập giáo viên chủ nhiệm để ra chỉ tiêu:
- Các lớp phải đậu 100%, không có học sinh yếu kém...
Các giáo viên chủ nhiệm biết rằng nếu lớp ḿnh có một học sinh thi rớt th́ ḿnh sẽ mất tiên tiến và con đường phát triển sẽ rất là lầy lội nên đồng thanh nhất trí.
Nhưng vấn đề là làm sao 100% học sinh đậu đây! Các giáo viên chủ nhiệm chặc lưỡi: "Chuyện này để gia đ́nh học sinh tự lo". Thế là một chiến dịch "tém dẹp" bắt đầu. Các giáo viên chủ nhiệm bèn điểm mặt học sinh yếu có khả năng thi... không đậu để hành xử. Bước đầu tiên, giáo viên chủ nhiệm mời phụ huynh học sinh lên và bảo:
- Con của anh (chị) không đủ sức học trường này, tội nghiệp. Tôi đề nghị anh (chị) đưa nó sang hệ bán công...
- Nhưng gần cuối học kỳ rồi, đâu có trường nào nhận?
Giáo viên chủ nhiệm cố thuyết phục:
- Con anh (chị) thi kỳ này cũng chẳng đậu... Nếu gia đ́nh đồng ư chuyển sang trường nào khác, sang năm nếu không đậu th́ trường sẽ nhận lại...
Đó là cách giải quyết nhẹ nhàng nhất. Nhưng c̣n những phụ huynh không đồng ư th́ sao? Lúc ấy giáo viên chủ nhiệm sẽ chuyển sang chương tŕnh "học sinh tự loại". Các học sinh yếu sẽ bị truy bài liên tục và giáo viên càng nhồi th́ các em càng không hiểu ǵ cả... Và càng không hiểu ǵ cả th́ càng bị kêu lên bảng, đứng tŕnh diện trước lớp, được nêu tên trong danh sách học sinh yếu kém nhiều hơn... Sau cùng, không chịu đựng nổi sự tra tấn tinh thần, chính các em học sinh phải tự động... trốn học, hàng ngày vẫn cắp sách đến trường nhưng không đến trường mà lại đi đâu đó... Đến khi cha mẹ phát hiện th́ cũng phải xin chuyển trường hoặc bị đuổi học mà thôi.
Từ lúc lănh đạo tỉnh chỉ đạo đến khi có kỳ thi th́ các trường cơ bản đă hoàn thành chỉ tiêu làm sạch học sinh dốt. Các em đó đi đâu về đâu, giáo viên chủ nhiệm không cần biết. Lănh đạo tỉnh, huyện lại càng không cần biết. Chuyện ấy xă hội lo. Điều mà họ quan tâm là con số phần trăm sau các kỳ thi... thành tích mà họ phải đậu cho được.
Đời ai cũng phải thi cả mà!

(Tuổi Trẻ Cười)

CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA

1.  Trong một trại tù cải tạo nọ, tên cán bộ răng đen mă tấu đang thao thao lên lớp:
- Nịch sử lước ta toàn nà anh hùng. Bắt đầu nà vua Nạc Nong Quân nấy bà Triệu Ẩu đẻ ra một bọc trứng…
Cả hội trường cười ồ. Mất hứng, hắn quắc mắt, hỏi tại sao các anh cười. 
Một sĩ quan “ngụy” đứng lên, lịch sự trả lời thay cho tất cả:
- Thưa cán bộ, Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ, chứ không phải bà Triệu Ẩu.
Hắn khó chịu, im lặng vài giây, và quay sang hỏi tên cán bộ phụ tá, rồi dơng dạc nói:
- Nạc Nong Quân nà vua, ông ấy muốn nấy gái lào mà chả được. Bà Âu Cơ hay bà Triệu Ẩu cũng đều nà gái tốt cả.

2.  Sau 30/4/1975, tôi gặp một người bạn, tên T., cựu giáo sư Triết bị động viên cùng khóa Thủ Đức, và hỏi có nên đi tŕnh diện cải tạo không. Anh ta hồ hởi ra mặt:
- Nên lắm chứ! Không sao đâu. Họ là Cộng sản nhưng là Việt Nam.
Hai năm sau, t́nh cờ gặp lại nhau trên một con đường rừng tại Hoàng Liên Sơn, vai đứa nào cũng oằn xuống v́ bó nứa to tổ bố. T. lắc đầu, miệng cười méo xệch, rồi bỏ nhỏ vào tai tôi:
- Tao xin cải chính một điều.
-  ?
- ĐM, chúng nó là Việt Nam nhưng là Cộng sản.
 

3.  Cũng trong hội trường của một trại tù cải tạo khác, một tên răng đen mă tấu nọ lên giọng:
- Các anh biết không, đất nước ta giàu có cực kỳ, tiền rừng bạc bể. Nhiều nơi trên miền Bắc Xă Hội Chủ Nghĩa của ta, chỉ cần cắm ống nứa xuống đất là dầu hỏa phụt lên, thế là ta cứ việc mang thùng ra hứng đem về tha hồ đốt.
Cả lớp im lặng. Hắn hứng chí tiếp:
 - Ngoài mỏ dầu, miền Bắc c̣n có đủ các loại mỏ khác như mỏ than, mỏ vàng, mỏ xăng, mỏ nhớt...
Mọi người cười ồ. Một anh tù già, ưa xỏ xiên, giơ tay xin hỏi:
- Thưa cán bộ, có một thứ mỏ mà không biết miền Bắc có không, nhưng miền Nam nghèo đói của chúng tôi chắc chắn không thấy, đó là mỏ lết.
Hắn bỉu môi:
- Anh nói ǵ, mỏ lết hả? Cái ǵ chứ mỏ lết th́ miền Bắc th́ thiếu giống ǵ. Đảng và nhà nước đang có kế hoạch đào, khai thác đấy.

4.  Tôi là bạn cũ của một đại đức trụ tŕ một ngôi chùa lớn tại Portland. Anh nguyên là trung úy trường Đại Học CTCT, có vợ con, tù cải tạo sáu năm. Qua Mỹ theo diện HO, anh học đậu bằng đông y sĩ, rồi xuất gia, tu chùa. Trong bữa cơm chay anh mời mới đây, chúng tôi bàn đủ thứ chuyện, và cuối cùng đến đề tài unavoidable, không tránh được. Ấy là chống Cộng và thân Cộng.
Anh bảo:
- Tôi chống Cộng, nhưng tôi chống việc đi biểu t́nh...
Tôi ôn tồn đáp:
- Tại các nước dân chủ, biểu t́nh là một cách bày tỏ ư kiến, và trong bối cảnh chính trị của các cộng đồng VN hải ngoại, biểu t́nh cũng là một h́nh thức chống Cộng.
Anh nói:
- Tại sao không về Việt Nam mà chống? Ở đây, chỉ chống Cộng bằng mồm...
Tôi bắt đầu thấy nực:
- Ở đây, không chống Cộng bằng mồm, th́ chống bằng cái ǵ? Vô lẽ chống bằng gậy? Về VN chưa kịp mở mồm ra là chúng nó đă lùa vào rọ hết th́ chống thế nào được? Chúng nó có sợ ai đâu. Đến ông phụ tá ngoại giao Mỹ mà chúng nó c̣n đánh cho nhừ đ̣n, sá chi Việt Kiều. Tôi vẫn phục và trọng những người chống Cộng trong cái thế phải chống bằng mồm hơn những kẻ ngậm miệng ăn tiền, hoặc ngược lại, mở mồm ra là nhả mùi thân Cộng. Thay v́ khuyên những người chống Cộng, anh nên bảo những kẻ thân Cộng hăy về Việt Nam hợp tác xây dựng đất nước đi, quyên tiền làm từ thiện đi, tố cáo tham nhũng đi, dẹp bớt đĩ điếm đi, làm cho người nghèo giàu lên đi, đúng với lư thuyết của ông tổ Karl Marx, chứ ngồi ở đây chỉ phá thối Cộng đồng... Vả lại, nhờ những người chống Cộng bằng mồm, chống Cộng tới chiều, như chúng tôi, mà VC chưa làm ǵ được tại hải ngoại, chỉ dụ khị được vài thằng Việt kiều ngu muội, háo danh, lú lẫn, mà chúng nó vẫn chưa nắm được một cộng đồng tỵ nạn nào, dù đă chi tiêu hàng triệu đô cho Nghị quyết 36... VC là người cũng phải biết sợ chứ! 
Anh bỗng đột ngột đổi đề tài:
- Vatican và Giáo Hoàng đă bắt tay với Việt Cộng rồi, anh là Công giáo nghĩ sao?
- Tôi chả nghĩ sao cả. Các nước trên thế giới đều bắt tay với VC, kể cả Mỹ. Vatican cũng là một nước, không có ǵ lạ. Tôi là Công giáo, tôi chỉ tuân phục Giáo Hoàng về tín lư và kỷ luật của giáo hội, như cấm phá thai, cấm giết người, cấm ngoại t́nh, cấm thờ quỷ dữ Satan, v.v... Nhưng về việc chống Việt Cộng, không ai trên đời này có thể cấm đoán tôi, kể cả dí súng vào mang tai, huống chi những lời tuyên bố chỉ có tính cách ngoại giao của Giáo Hoàng, quốc trưởng Vatican.

5.
Trong bữa họp mặt tại tệ xá, bạn bè ăn uống và đến giai đoạn bàn về chuyện những kẻ tự nhận là ḿnh trung lập trong chiến trận Quốc-Cộng hiện nay, hạng người nửa nạc nửa mỡ, ba rọi, ba phải. Rượu vào lời ra. 
Một anh tuyên bố:
- Tôi đứng ở ngả ba đường.
Người thứ hai lên tiếng:
- C̣n tôi là con người đứng giữa.
Một anh khác, người nổi tiếng chống Cộng tới cùng trong Cộng đồng, trả lời:
- Đứng ở ngả ba đường th́ xe nào chạy tới cũng đụng mà ngủm củ tỏi. C̣n trong thân thể người ta, tôi là bác sĩ nên tôi biết chỉ có một con đứng giữa thôi, và con đó không phải là con người.

(LêphiÔ sưu tầm)
1.  Một nữ Điệp viên của Mỹ bị Lính Iraq bắt, trong pḥng điều tra dù bị tra tấn với mọi cực h́nh cô nầy vẫn không chịu khai. Sau cùng, tên Iraq nghĩ ra một kế là dọa hiếp dâm may ra cô ta sợ sẽ phải khai. Nghĩ xong tên này cởi hết quần áo, đứng trần truồng trước mặt cô gái...đưa "cái đó" của hắn ta gần sát mặt cô ta và quát lớn:
- Khai không ?
Cô gái lúc nầy mới lên tiếng:
- Hơi khai...khai ! 
 
 2.  Một bà người xứ Quăng có đứa con rể người Sàigon than phiền với bạn:
- Thằng rể của tôi ăn nói kỳ cục !
Bà bạn:
- Nó nói ǵ mà chị cho là kỳ cục ?
Bà người xứ Quăng:
- Hôm qua gặp nó, tôi nói: ngày mai Con có rảnh qua nhà cho Má nhờ chút việc, thay v́ nói YES hay NO nó không nói...nó nói: - CON KẸT !
 
3.  Hai vợ chồng có thằng con đă một tuổi nhưng vẫn c̣n bú sữa mẹ, một hôm thằng bé giở chứng không chịu bú mà cứ khóc. Cô vợ nói thế nào nó cũng không chịu bú...hể cứ đưa vú vào miệng th́ thằng bé lại né tránh và càng khóc lớn hơn. Anh chồng bị tiếng khóc thằng bé quấy rầy không ngủ được...bực quá ông ta quát lớn:
- Ngủ đi ! cứ khóc...khóc, Tao đập một cái...chết bây giờ !
Thằng bé:
- Hôi thuốc...quá ! (thuốc lá)
 
4.  Bà lăo một hôm ngồi than thở: "Ông trời thật bất công, suốt đời bà sống lương thiện...hết giúp đỡ người nầy đến người khác mà sao Trời cứ bắt nghèo hoài !". Bỗng nhiên một ông Tiên hiện ra cho bà 3 điều ước: Muốn ǵ được nấy (để thưởng công).
Bà lăo hỏi:
- Có thật không ?
Ông Tiên:
- Bà cứ thử đi !
Bà lăo:
- Ước ǵ căn nhà lá của tôi trở thành toà Lâu Đài ! (vừa nói xong th́ một toà Lâu Đài hiện ra thay thế cho căn nhà lá tồi tàn trước kia).
Bà lăo vô cùng mừng rỡ ước tiếp điều thứ hai:
- Ước ǵ tôi trở thành một cô gái trẻ đẹp hơn xưa ! (nói xong th́ bà biến thành một nàng Tiên vô cùng xinh đẹp). C̣n một điều ước thứ ba cũng là điều cuối cùng.
Bà lăo nh́n quanh...chợt thấy con Mèo bà vẫn nuôi từ trước tới nay.
Bà nói:
- Ước ǵ con Mèo này biến thành một Hoàng-Tử để cùng Tôi chung sống trong Lâu Đài !
(Nói chưa dứt lời th́ con Mèo biến thành một thanh niên vô cùng đẹp trai và sang trọng không khác ǵ Hoàng-Tử như ước mơ của Bà). Vô cùng sung sướng...Ôm chặc Hoàng-Tử trong tay.
Bà nói:
- Hoàng-Tử của ḷng Em,  từ nay ḿnh sẽ măi măi sống hạnh phúc bên nhau trong ṭa Lâu Đài...như thuở c̣n đương thời ! (nhưng Hoàng-Tử giận dữ, mặt hầm hầm...xô mạnh Bà ra)...
Hoàng-Tử:
- Đương thời cái ǵ...!  Bà không nhớ khi tôi c̣n là con Mèo, Bà đem tôi Bà...Thiến rồi sao ?!
 
5.  Một anh chàng khi hay tin bạn ḿnh bệnh nặng, anh ta ghé vào bệnh viện thăm.
Anh bạn:
- Anh bệnh ǵ vậy ?
Bệnh nhân:
- Tôi bị...Siđa  (AIDS)
Sau khi anh bạn ra về, đứa con trai bệnh nhân ngạc nhiên nói:
- Sao Ba kỳ vậy ?  Ba có bị bệnh đó đâu !!
Bệnh nhân:
- Sao mầy ngu vậy !  Tao không muốn khi Tao chết rồi, không có bất cứ thằng nào...rớ đến Má mầy hết...rỏ chưa !!!

6.  Sau tuần trăng mật, hai vợ chồng đến văn-pḥng Xă làm giấy Hôn Thú.
Thư kư hộ-tịch hỏi người vợ:
- Chị tên họ là ǵ ?
Cô vợ:
- Tôi tên Huỳnh thị Chiêm
Thư kư:
- Chim có ê không ? 
Cô vợ hơi mắc cở, nói nhỏ:
- Dạ, lúc đầu hơi ê nhưng bây giờ...quen rồi !
Thư kư:
- Tôi không hỏi chuyện "Đó", tôi hỏi tên của chị có chử ê (Chiêm) hay không có chử ê (Chim) thôi !
Cô vợ:
- !?!?!
 
7.  Ông "A" cầm tấm check vừa kư xong, đưa cho đứa con gái và nói:
- Hôm nay con vừa đúng 18 tuổi, đây là tấm Check "Chid support" cuối cùng của Ba, con cầm về đưa cho Má của con và nhớ nói: "Từ đây trở đi...Má của con đừng ḥng lấy thêm tiền của Ba dù chỉ là...một xu". Nói xong con nhớ ḍm cái mặt Bả như thế nào...chiều trở qua đây nói cho Ba biết !
  Buổi chiều thấy cô con gái trở qua, Ông "A" hấp tấp hỏi:
- Sao ? con nói xong thấy cái mặt Bả ra sao...nói cho Ba biết !
  Cô gái:
- Má con biểu con qua đây nói lại với Ba: "Thật ra...con không phải là con "Ruột" của Ba, Má nói thêm: "Mầy nói xong nh́n cái mặt của Ổng ra sao...về nói lại cho Tao biết !"
  Ông "A":
- !?!?!

8.  Điệp viên 00 Thấy thuộc Tổ Công An chuyên trách về t́nh báo phản gián tại Saigon nhận lệnh công tác:
"Phải t́m cho được một điệp viên người nước ngoài của địch mới gửi vào đang âm thâm hoạt động trong thành phố của chúng ta. Nhận dạng tên điệp viên lạ - Người thuộc một trong các sắc tộc Á châu, nh́n bề ngoài y như VN, nói tiếng Việt như người Việt vậy... Chấm hết..."
Điệp viên 00 Thấy nhận chỉ thị than trời. Mẹ nó, thằng dog này nó nh́n y như VN nói tiếng Việt như ngươi Việt đang ḥa lẫn trong 8 triệu dân Saigon thi làm sao mà phân biệt để bắt nó đây? Tuy vậy với khả năng "nghiệp vụ cao" 00 Thấy cũng cố gắng theo dơi và sàng lọc. Một bữa 00 Thấy tất tả chạy tộc vào xin lệnh sếp:
"Thủ trưởng, cho lệnh bắt nó ngay, em t́m được rồi!" Thủ trưởng hỏi "Làm sao cậu biết là nó?"
00 Thấy trả lời: "Thưa thủ trưởng, mấy hôm nay em theo dơi thấy thằng này lạ lắm. Nó đi Honda trên phố mà cứ hễ thấy đèn đỏ, dù là chỗ đó chẳng có công an mẹ ǵ hết, nó cũng cứ dừng lại đợi cho đến đèn xanh mới chạy... Mẹ nó, dân thành phố ḿnh có thằng nào "hăm" thế đâu? Không công an th́ cứ "bùng" chứ mắc ǵ mà đỗ xe lại với đèn đỏ..."
Thủ trưởng vẫn chưa tin lắm, nói: "Th́ cũng có người này người kia, biết đâu anh đấy chỉ v́ muốn lưu thông nghiêm luật mà thôi..."
00 Thấy nói tiếp "Chưa hết thủ trưởng, khi vào quán nó gọi thức ăn ngươi ta đem ra cho no là nó cứ luôn mồm cám ơn... Ơn với iếc cái con mẹ ǵ. Mua th́ bán chứ ǵ mà cám ơn. Đă vậy khi bước ra khỏi quán có đứa bé chạy đâm sầm vào nó, nó chẳng những không kiểm tra xem có bị thằng bé móc túi hay không mà c̣n đỡ đứa bé lên rồi mồm xin lỗi... hỏi thăm thằng bé có sao hay không? Vậy mà không lạ sao được, cánh VN ḿnh thời bây giờ th́ mấy tiếng cám ơn hay xin lỗi nó đă thuộc từ "đồ cổ" đâu c̣n ai xài nữa đâu"
Thủ trưởng vẫn chưa bị thuyết phục lắm... "Th́ đời sống văn minh, cũng phải có người thực hiện nếp sống văn hóa cao chứ..."
00 Thấy nói tiếp... "C̣n chuyện này em kể nốt sếp nghe.. Em theo nó mấy hôm nay, em thấy nó muốn làm cái ǵ th́ làm, chuyện lớn chuyện nhỏ ǵ nó cũng tự quyết định và chịu trách nhiệm chứ chẳng chờ... ư kiến lănh đạo như... chúng ta..."
Thủ trưởng chưa nghe dứt đă quát lên..."Thôi thôi! đúng nó rồi... nó không trốn trách nhiệm, chẳng chờ ư kiến lănh đạo... th́ thằng này không thể nào là.... ḿnh được...đích thị nó là do địch cài vào để tuyên truyền chủ nghĩa đế quốc với âm mưu lật đổ chế độ..."
 

 




 

You are visitor number to this web site