W e l c o m e   t o   w . w . w . n g u y e t s a n k b c . c o m
 

 


 

 

 Nhổ Râu Hồ / Thơ Chua

Thơ Chua
Cháu thằng KUNGHỆ "CHÔM ĐỒ".
Cứ tưởng xứ NHẬT như là VIỆT NAM.
Cảnh sát "C̉NG" đứa gian tham.
HỒ mà sống dậy, Tao "C̉NG" cả hai.
LỰU ĐẠN SÉT OCT. 2/2017
* * *
HÀ NỘI Bia Ôm thấy lạnh lùng
Chó lên bàn nhậu với Bia hơi.
Đói nghèo Kiệt Xác c̣n làm Bảnh.
Chỉ lũ Cộng Nô sung sướng thôi.
LỰU ĐẠN SÉT OCT. 17/2017
* * *
BÁC tham dự lễ "BỔN LỀ".
Mắt thời sáng rơ miệng cười TOE
Dăi chảy rong rong như chó dại.
Lớn, Nhỏ, Dài, To cũng "BỔN LỀ.
LỰU ĐẠN SÉT OCT 24/2017.
 


Giải phóng để làm ǵ ???
Thằng Hồ giải phóng miền Nam
Chỉ làm phỏng giái làng làng nước thôi
Phỏng "mâm" phỏng háng mày ơi
Cái thằng Mác Xít trần đời dại ngu
Theo Nga làm chuyện nâng cu
Theo Tầu làm chuyện liếm "mu" hay ǵ !
Sao bay ca tụng thằng ni
Quả là đếch biết cái ǵ cả thôi
Tiên sư cha cái lũ tồi
Cuồng Hồ, cuồng đảng mấy đời cuồng ngu
Ca tụng thằng Hồ Chí Mu
Chí Ngu th́ có, dân thù thấu xương

Đả Cẩu Bổng
Tuesday, October 31, 2017
 


“Bác” Hồ “ông thánh” nước ta
Nh́n thấy ảnh “bác” em (muốn) chửi cha bác rồi!
Lưu manh đệ nhất trên đời
Đàn bà “bác” cũng suốt đời dây dưa
Tuyết Minh bác “quết” sớm trưa
Minh Khai vồ tiếp vẫn chưa thoả ḷng
Tiếp Đỗ Thị Lạc “bác” bồng
“Lạp xường” bác nướng mặt trong mặt ngoài
Ở hang Pắc Bó “bác” tôi
Giao t́nh với một cô người địa phương
Sinh Nông Đức Mạnh “bác” dường
Dấu như mèo dấu “c.” thường ngày thôi
Về Bắc Bộ Phủ “Bác” tôi
Ngứa nghề nên lại có người đem dâng
Một cô sơn nữ thanh tân
Thị Xuân đôi tám, trắng ngần nước da
Đêm gần với “Bác”, sáng xa
Có tài xế chở cô ra ở ngoài
Ong già , bướm trẻ hoài thai
Sinh ra một cậu con trai đặt là
Tất Trung họ Nguyễn, th́ ra
Đúng là con “Bác” Hồ già chẳng sai
Vũ Kỳ , Bác bảo: “đừng khai
Ta cha của nó, hại hai ba bề
Thôi th́ giúp “Bác”, chớ chê
Cho làm nghĩa tử, mọi bề lo toan”
Vũ Kỳ vội nói: “Lời ban
Tôi đâu có dám từ nan chuyện này
Thôi th́ tôi sẽ an bày
Êm xuôi mọi chuyện, vơi, đầy, chẳng sai”
Sau cùng “bác” quyết một bài
Ngầm sai người giết cô hai Nông mà
Hà Nội đâu có nhiều xa
Mà cô bị đụng xương da nát bầm
Chỉ v́ cô chẳng biết thân
Lại đ̣i làm “Bác phu nhân” ấy mà
Chuyện này “Bác” chẳng thể tha
“Bác” làm ông thánh, làm cha dân rồi
Chứ đâu có thể như người
Phàm phu tục tử để đời khinh khi
Thôi th́ “Bác” quyết trừ đi
Ban cho cái chết, “Bác” th́ cám ơn
“Bác” ngồi nghĩ lại nguồn cơn
Chỉ c̣n cách ấy là hơn, an bài
Thuốc Mỹ Bác hút dài dài
Đi thăm chiến sĩ “Bác” xài thuốc đen
“Bác” rằng: “các cháu chớ nên
Độc thân như “bác”, đời thêm thiệt tḥi
“Bác” Hồ ơi! “bác” Hồ ơi
Không vợ kiểu “bác”, trên đời hiếm a
Ta, Tầu lẫn Phú Lăng xa
“Đóng cao, đóng thấp” biết cha cả rồi
Có điều “Bác” dấu mà thôi
Bởi v́ bản chất con người dối quanh
Giống như con điếm thập thành
Mồm loa, mép giải rằng anh thật thà
Năm mươi sáu tuổi nhận là
“Cha già dân tộc” quả là láo thôi
Xưng “Bác” cả với những người
Bằng cha của “Bác” nên tôi chửi đù

Đả Cẩu Bổng
 


Thơ Chua
Đau đớn thay Bà Mẹ ANH HÙNG.
Lạnh lẽo, co ro ôm bằng LIỆT SĨ
Áo mỏng thân gầy đứng dưới cơn mưa
Thằng" TƯỞNG THÚ " dù che Bụng Phệ
Khốn nạn, Bất nhân chỉ có lũ cộng nô.
LỰU ĐẠN SÉT JULY 27/2017.
* * *
Bác Sĩ Dược Thảo BOLSA
Không PHẢN ỨNG PHỤ nhưng mà ngưng "HƠI" (THỞ)
3 loại cây cỏ Tào Lao
Tiền EOPHE lảnh Ào Ào đi mua.
LỰU ĐẠN SÉT JULY 27 /2017.
* * *
Đánh cho MỸ CÚT NGỤY NHÀO
Ngày nay LẤY MỸ XIN vào CỨU "CON"
KHỨA LĂO quê ở NGHỆ AN
MA CÔ, Ma Cạo, MA BÙN, MA LE.
LỰU ĐẠN SÉT JULY 30/2017.
* * *
Xác MẦY ô nhiểm Thủ Đô
Dân chúng chỉ muốn đào mồ Mầy lên
Mầy thờ Các Mác, LÊNIN
PHIDEL Râu rậm kệ cha nhà Mầy
LỰU ĐẠN SÉT JULY 30 /2017

* * *
T́m được "CỤC GẠCH CŨ"
Lăn lóc ở PARIS
Sau ngày Bác "DZỌT" đi
Sở khanh mang tên Bác
Tất Thành đúng "CHÍNH MI"
LỰU ĐẠN SÉT. JUNE /15/2017

CUBA đă THỨC năm qua
Miến Điện đă TỈNH được vài năm nay
Đỉnh Cao Trí Tuệ vẫn "MƠ"
Đầu Tôm LĂNH ĐẠO NƯỚC ra "XÀ BẦN"
LỰU ĐẠN SÉT. JUNE 16/2017

Đảng ta là Đảng ĐƯỜI ƯƠI
Làm đâu hỏng đó,Tiền vô túi quần
Đảng cộng vốn đă Ngu Dân
Trời "ĐÁI" chút XÍU, ngập gần tới MÔNG.
LỰU ĐẠN SÉT. JUNE 21/2017

Tu Hú như mầy THÍCH TRÍ QUANG
Mặt mày BẶM TRỢN tựa ÁC TĂNG
Có tu 10 kiếp ngang thành QUỈ Bá ngọ nhà mày THÍCH LIẾM HANG (háng).
LỰU ĐẠN SÉT. JUNE 21/2017

NHẤT HẠNH cùng "L̉" với TRÍ QUANG
2 thằng vừa ÁC lại vừa GIAN
VỢ nọ con kia ngang HỒ TẶC
CHÂN KHÔNG, CHÂN GIỮA cũng BANH CÀNG.
LỰU ĐẠN SÉT JUNE 22/2017
 


Tôn Xưng Hồ Tặc
Ngày xưa đảng bít, đảng bưng
Dậy dân một mực tôn xưng “Bác” Hồ
“Bác” là “ông thánh” ô hô
“Bác” là số một, dân ồ khen hay
Nhưng giờ thời thế đổi thay
Sự thực mọi chuyện phơi bày toàng toang
Rằng ở đất nước Việt Nam
Có thằng khốn nạn Việt Gian Nga Tầu
Là thằng quốc tặc Minh Râu
Chí Hồ là nó xưa đâu biết nào
Trời ơi cái thứ tào lao
Mà làm lănh tụ hèn nào dân Nam
Sống cuộc đời quá nghiệt oan
Bây giờ đất nước nát tan mất rồi
Biển đảo Tầu chiếm ối ôi
Rừng vàng chúng cũng chiếm rồi c̣n chi
Thường Kiệt[1] quát lớn: “Thằng ni
Súc sinh khốn nạn, bất ngh́ vô luân
Đè nó xuống, chặt hai chân
Xẻo tai, móc mắt, hầm phân quăng liền!
Lấy bút danh Trần Dân Tiên[2]
Khen ai lại chính khen “miềng[3]” tối đa
Toàn dân nước Việt xông ra
Giết sạch Việt Cộng nước ta yên lành”

Đả Cẩu Bổng
Sunday, November 16, 2014
--------------------------------

[1] Danh tướng Lư Thường Kiệt nước ta dẫn quân đánh vào châu Khâm và châu Ung của nhà Tống
[2] Hồ Chí Minh dùng bút hiệu này giả làm một kư giả quan sát đời hoạt động của Hồ Chí Minh rồi viết nên những lời tụng ca chinh ḿnh. Đă thế c̣n cho dịch sang tiếng Pháp-dịch giả là viên bác sĩ riêng của y là Nguyễn Khắc Viện- rồi cho phổ biến tối đa tại các quốc gia cũng như thuộc địa nói tiếng Pháp. Đă thế y c̣n cho đưa bản tiếng Việt sang Miến Điện (ngày nay gọi là Myanmar) dịch sang tiếng Anh và rồi phổ biến ở khắp các thuộc địa của Anh nói tiếng Anh như Ấn Độ, Hồng Kong, Philippines. Do đó mà các nhà nghiên cứu Tây Phương vớ được cuốn sách ấy nên hiểu rất sai về Hồ Chí Minh. Thực tế th́ Hồ Chí Minh không phải vậy.
[3] Khen miềng, tiếng Huế, nghĩa là khen ḿnh
 


Thơ Chua
Lịch sử đảng ta đă có ghi,
Bác ở trong hang đéo làm ǵ.
Rảnh rỗi ban ngày đi "lặc cỏ ",
Đêm về ôm ấp "nựng" thiếu nhi.
- Lựu đạn sét.

Ước muốn làm sao giống bác Hồ,
Đêm ngày ôm "gạch" chẳng phải lo.
Lỗ nhỏ, lỗ to đều biết cả,
Dạy dỗ chị em phải "tôn ḷ"!
- Lựu đạn sét.

Hồ ra đi vào nơi gió cát,
Đêm trăng này Hồ ngủ nơi nao ?
Em Xuân "đồi núi" dạt dào,
Em Ngát quá "đát" bác Chào thua luôn!
- Lựu đạn sét.

Chữ của vi xi thật khó nghe,
Đói th́ bảo đói có ǵ quê!
Xoá đói giảm nghèo dân không thấy,
Cán bộ tham nhũng sống phủ phê.
Suốt đời bây cầm cu chó đái,
Chó là Tầu cộng chẳng hề sai!
- Lựu đạn sét.
 


Thơ Chua
Minh Khai uống thuốc ngừa thai,
Chí Minh "đạp mái" ngày hai, ba lần.
                                Lựu đạn sét.
Xác bác, đảng đang sống nhưng từ lâu đă chết,
Chết trong tim, trong óc, chết tâm hồn.
Cố đào lên bao thứ đă vùi chôn,
Nhưng chúng đă xông mùi, tan rửa hết.
                               Sưu tầm của lựu đạn sét.

 


Thơ chua: 40 năm "phỏng giái"
Bốn chục năm qua tổ quốc ơi!
Dân oan ta thán thấu tận trời.
Tự do hạnh phúc nào đâu thấy,
Tù ngục, cum gông quá lắm rồi.
Chế độ ác dân hèn với giặc,
Cầm quyền hại nước thảm cho đời.
Luật rừng cai trị quan tham nhũng,
"Phỏng giái" v́ đâu nhục quá thôi!
Lựu đạn sét.
 


Thơ Chua
Xă nghĩa từ lâu đă hỏng rồi
Chỉ toàn bánh vẽ "cộng sủa" thôi
Cu-Ba, chim mẹ đành theo Mỹ
Ôm đít Ba Tàu chỉ chết thôi !

Tao bảo tụi bây phường vô loại
Chết phức ngay đi đỡ chật trời

Lựu đạn sét

 


Thơ Chua
Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sửa để em thơ lụa tặng già
(thơ Tố Hữu)

Bác sống như "con cẩu" trung hoa
Yêu từng thiếu nữ đến gái già
Bóp cổ dân lành cùm dân tộc
Giết cả trẻ con lẫn cụ già
(lựu đạn sét)
 


Thơ Chua
Em biết anh đi chẳng trở về
Ủ tờ mút chì chốn sơn khê
Mong chờ được thả hoài không thấy
Đế tết..."Công Gô" mới thả về

31 tháng Tư mới được về
Về nhà buổi sáng tối lên ghe
Thôi đành vượt biển về Phi, Mã*
Chôn xác biển khơi cũng hả hê

(*Phi Luật Tân, Mă Lai)

Kiến trúc, kiến hôi cũng là mầy
Ăn "Phân" việt cộng giống dòi thôi
Phương Hùng, Ngọc Lập phường vô lại
Lê Vũ tuổi trâu chẳng giống người
Bưng bô ác Đảng thằng Kiến lửa
Chết phức ngay đi đở chật trời

- Lựu Đạn Sét

 



Yêu Râu Xanh Kể Chuyện
Ta nằm đây, bốn mươi mùa sương gió
Trong nhà mồ hoang vắng lạnh từng đêm
Hồn say mơ về những phút êm đềm
Bên cạnh những đoá hoa đời tươi thắm.

Ta c̣n nhớ nàng Tuyết Minh đằm thắm
Đêm động pḥng cô gái hăy c̣n trinh
Nàng yêu ta thật đắm đuối chung t́nh
Đâu hay biết đời ta như cánh bướm.

Hương lửa đương nồng, ḷng ta đă chán
Nghĩa phu thê nào buộc cánh chim hồng
Trốn người tinh, ta quất ngựa truy phong
Rồi trôi nổi bay theo ngàn hướng gió.

Đời phiêu bạt bốn phương trời đây đó
Bao môi hồng, má thắm, đă qua tay
Nào Thái, Miên, Nga, Đức, Mỹ, Tây, Tàu
Ta khoái nhất vẫn người con gái Việt.

Thuở học đạo bên phương trời Xô viết
Ta gặp nàng mắt biếc, tóc ngang vai
Ta yêu người đồng chí nữ Minh Khai
Già nhân ngăi nhưng c̣n non chồng vợ.

Nàng có thai, ta vô cùng run sợ
Vội t́m người giúp đở chuyện chồng con
May thay nhờ đồng chí Lê Hồng Phong
Gánh của nợ ta mừng như thoát chết.

Hang Bắc Bó ta gặp nàng Thị Ngát
Cô học tṛ bé bỏng tựa nai tơ
Ta cưng em như cháu gái dại khờ
Nàng đáp lại cho ta thằng Đức Mạnh.

Nhưng đảng muốn ta phải là ông thánh
Là cha già dân tộc quyết hy sinh
Không vợ con, t́nh ái, chẳng gia đ́nh
Sống diệt dục như thầy tu ép xác.

Ta bảo chúng: “Các chú mầy quá ác
Các chú th́ thê thiếp mỗi hằng đêm
Lại bắt ta phải nuốt dăi nhịn thèm
Món đồ chơi để lâu ngày đă mốc.”

Bọn chúng làm thinh, ta bèn giả khóc
Cuối cùng chúng phải nhượng bộ chiều ta
Ta được quyền ‘yêu’ mút chỉ ca tha
Nhưng tuyệt đối không bao giờ cưới vợ.

Kể từ đó bao nhiêu là cô gái
Đă vào dinh hộ lư xác thân ta
Từ những cô cháu gái Miền Nam ra
Đến những ả Mèo, Nùng miền biên giới.

Họ nhiều quá ta làm sao nhớ hết
Nhưng một nàng làm thổn thức tim ta
Nàng da thơm, má thắm, nét mặn mà
Ta ngây ngất thấy ḿnh như trẻ lại.

Ta say đắm quên cả lời đảng dạy
Để cho nàng dính phải cái bào thai
Nàng thương con, đ̣i cưới hỏi công khai
Nghe nàng nói ta tưởng là sét đánh.

Và quả nhiên, cuộc đời nàng bất hạnh
Thằng Quốc Hoàn theo lệnh đảng yêu tinh
Nỡ đang tâm cắt đứt mối duyên t́nh
C̣n hăm hiếp, vứt thây nàng ngoài phố.

Đứa con trai, cũng may c̣n tốt số
Thoát tử thần, nhưng sống kiếp không cha
Con Tiến Trung, xin thấu hiểu ḷng ta
Và ghi nhớ mối thù sâu của mẹ.

Ta bây giờ trong nhà mồ quạnh quẽ
Ngày ồn ào bao kẻ tới người lui
Đêm vắng tanh nằm trở giấc bùi ngùi
Ḷng thương tiếc một thời đầy hoa thắm.

Phan Huy
 





 

You are visitor number to this web site